Chương 20: Hẹn hò

Sáng ngày hôm sau.

Rèm cửa dày che kín ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ, thi thoảng có tia sáng len lỏi, phòng khách rộng rãi yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đặn.

Tạ Dung Trác mở mắt, đầu đau như búa bổ vì say rượu, anh nhíu mày day day thái dương. Lúc ngồi dậy có thứ gì đó trượt khỏi người, là một bàn tay trắng nõn mảnh khảnh, anh đột ngột cúi xuống nhìn, thấy mái đầu gục bên cạnh, mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Không cần nhìn mặt c*̃ng có thể nhận ra, là Thẩm Mật.

Cô ngồi co gối trên thảm, đầu gối lên cánh tay nhỏ, một tay khác đặt lên người anh, hẳn là cô đã nằm cạnh anh canh giữ suốt cả đêm.Chất lượng giấc ngủ c*̉a Thẩm Mật rất tốt, trước kia ngồi bên cạnh thùng rác c*̃ng có thể ngủ được, nhà Tạ Dung Trác có hệ thống sưởi ấm, có thảm mềm mại, cô định chỉ chợp mắt một lúc rồi đi, ai ngờ ngủ thẳng tới sáng.

Khi phát hiện bản thân nằm trên ghế sô pha, tấm chăn vốn đắp cho Tạ Dung Trác đã chuyển sang đắp cho cô, Thẩm Mật thoáng ngơ ngác.

Cô quay đầu, cửa phòng ngủ đang đóng.

Tạ Dung Trác tỉnh dậy từ khi nào vậy?

Thẩm Mật đứng dậy, gấp chăn lại gọn gàng, c*́i đầu sửa sang lại quần áo, ống quần, vuốt lại tóc, đâu ra đó rồi mới đi đến gõ cửa, tay cô dừng giữa không trung một chút, nghiêng đầu áp tai lên cửa, cẩn thận lắng nghe từng tiếng động bên trong.

Cách âm tốt quá, chẳng nghe thấy gì sất.

Sắp không kịp giờ, cô buộc phải sử dụng đến dịch vụ báo thức: "Sếp ơi," Thẩm Mật gõ nhẹ cửa hai cái, "Anh dậy chưa? Cuộc họp sáng nay có cần hủy không ạ?"

Nghe tiếng động ở tay nắm cửa, Thẩm Mật lập tức đứng thẳng người, dáng đứng nghiêm chỉnh.

Cửa phòng ngủ mở ra.

Tạ Dung Trác đã đổi sang chiếc áo sơ mi sạch, chắc vừa tắm xong, trên người còn phảng phất mùi sữa tắm.

Sau khi tỉnh rượu, anh lại quay về dáng vẻ lạnh lùng thờ ơ.

"Dậy rồi?"

"Vâng." Thẩm Mật có chút ngượng ngùng, liếm môi: "Tối hôm qua vốn định đi về, nhưng lại ngủ quên mất."

Tối hôm qua cô chật vật lắm mới chui ra được khỏi người anh, sợ anh nửa đêm buồn nôn nên không dám đi, bèn nằm canh bên cạnh ghế sô pha.

Bất ngờ thay tỉnh dậy đã chiếm mất vị trí c*̉a anh rồi.

Thẩm Mật hoàn toàn không nhớ mình lên sô pha bằng cách nào.

Tầm mắt Tạ Dung Trác chếch xuống dưới, dừng nơi cổ Thẩm Mật, như đang trầm tư.

Qua vài giây, anh ngước mắt, dời mắt về lại gương mặt cô, hỏi: "Sao lại bị thế này?"

Nơi cổ Thẩm Mật bị anh cắn rách da, tối hôm qua cô đã dán băng cá nhân rồi.

"Anh quên rồi sao?"

Tạ Dung Trác: "Hử?

"Không có gì không có gì." Nhìn sắc mặt anh không được tốt lắm, Thẩm Mật chuyên nghiệp nói: "Đầu c*̉a anh còn đau không? Sáng nay muốn ăn gì, tôi xuống dưới mua cho anh nhé?"

"Không cần." Tạ Dung Trác đưa cà vạt cho Thẩm Mật, "Đưa em về thay đồ?"

Tài liệu họp sáng nay đều do Thẩm Mật giữ, đã bảy giờ rưỡi, về thay đồ sẽ không kịp nữa, cô định đi nhờ xe Tạ Dung Trác đến công ty.

"Không cần phải phiền phức vậy." Thẩm Mật vươn tay giúp anh thắt cà vạt, khách sáo nói: "Đến thẳng công ty là được rồi."

Tạ Dung Trác ừ một tiếng, sau khi chỉnh tề, hai người sóng vai bước vào thang máy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!