Tuần thứ hai theo chân Vương Bạc, Thẩm Mật đã nhanh chóng luyện được tuyệt chiêu mình đồng da sắt, đối phó với những yêu cầu ngày càng lạ lùng của cấp trên ngày một thuận buồm xuôi gió.
Văn phòng Tổng giám đốc có cả thảy sáu thư ký, chia ra làm thư ký sinh hoạt và thư ký văn bản, sáu người tương đương với sáu cấp độ khác nhau, Thẩm Mật thuộc dạng thư ký cấp thấp. Cấp cao nhất là tâm phúc được Vương Bạc mang từ công ty cũ về, lương tháng bốn vạn tệ, có điều bản lí lịch c*̉a đối phương rất đẹp, được đào tạo để làm Phó tổng giám đốc, còn mục tiêu phấn đấu c*̉a Thẩm Mật chỉ vỏn vẹn lương tháng một hai chục ngàn tệ thôi.
(*) 10.000 ~34 triệu vnd
Thế mà chưa đầy một tháng, Tiểu Lâm đã từ chức bỏ c*̉a chạy lấy người.
Lý do sách vở là về quê lấy chồng, còn lý do thực tế là Vương Bạc này quá khắc nghiệt.
Vương Bạc dường như đã lường trước được: "Tôi mà không khắc nghiệt thì bố mẹ tôi đặt ra cái tên Vương Bạc làm gì?" Xong việc bèn đề bạt trực tiếp cho Thẩm Mật thay thế Tiểu Lâm, còn tẩy não cô: "Làm cho tốt vào, tiền đồ sáng lạn c*̉a cô đấy!"
Song lại tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện lên chính thức.
Không lên được chính thức, thì tăng lương cũng chỉ là mơ mộng hão huyền mà thôi.
"Nếu không có kinh nghiệm thì cố gắng mà học, nhớ kỹ này, điện thoại phải bật âm lượng suốt cả ngày lẫn đêm không được để im lặng, công việc được giao trong nhóm hay thậm chí gọi điện thoại c*̃ng phải trả lời trong vòng năm phút, không thì cút cho khuất trứng tôi." Hôm qua Vương Bạc bị người ta cướp mất một phi vụ làm ăn, tâm trạng hôm nay khá tệ nên lúc họp mặt cứ dài thượt ra, đập vỡ ba cái cốc rồi.
Mấy chuyện thế này ngầm hiểu Thẩm Mật là người dọn dẹp hậu quả, Thẩm Mật cúi xuống nhặt mấy mảnh nhỏ thủy tinh vỡ trên sàn, không cẩn thận bị cứa vào tay, sợ Vương Bạc thấy lại chê cô tây chân vụng về, vội vàng dọn sạch đống rác.
Hôm nay là lễ Trung thu, ở thành phố lớn chẳng thấy không khí lễ hội gì, lúc tan làm đã chín giờ rưỡi tối, Thẩm Mật về nhà trọ sẽ phải đi qua một khu chợ nhỏ, đêm nay đèn đường hỏng, trên mặt đất toàn là nước, cô đi giày cao gót, không cẩn thận lỡ trượt chân, úp cả tay xuống bùn, cô ngồi xổm bên đường lau sạch tay, rồi khập khà khập khiễng chậm rãi đi tiếp.
Nhìn thấy một gia đình ba người nhà bán rau quây quần bên mâm cơm, khóe môi cô khẽ cong cong.
Hồi ba cô vẫn còn trên đời, thỉnh thoảng nhà cô cũng có được phút rỗi rãi như thế. Trước khi thi đại học ba đột nhiên qua đời, chẳng ai nói cho cô hay, đến khi cô biết thì mẹ đã tái giá rồi.
"Chị ơi, chị mua rau không ạ?" Cậu bé đặt bát đũa xuống chạy ra giúp ba mẹ mời khách.
Ngửi thấy mùi cơm canh của gia đình họ, Thẩm Mật mới sực nhớ ra mình còn chưa ăn tối: "Cà tím này bán thế nào?"
Thẩm Mật mua hai quả cà tím với mấy tép tỏi, định làm món thịt cà tím kho tàu. Về đến nhà mới nhớ ra không có dầu, đành cho cà tím vào nồi cơm điện hấp ăn.
Phòng không có cửa sổ, không nhìn thấy ánh trăng bên ngoài, thế nhưng Thẩm Mật biết, trăng đêm nay hẳn là rất tròn.
Cơm nước xong xuôi, cô đăng nhập vào game để lại lời nhắn cho sư phụ: Trung thu vui vẻ!
Thẩm Mật lật cuốn nhật ký ra.
– Ngày 15 tháng 9 năm 2016, trời quang.
Hy vọng rằng tất thảy mọi chuyện trong tương lai đều suôn sẻ.Thẩm Mật nhận năm nghìn tiền lương cơ bản, làm công việc của người lương mười hai nghìn, lại còn thường xuyên bị Vương Bạc PUA bằng mấy câu kiểu "tương lai vô hạn", Tiểu Chu nhìn không nổi nữa, nói thẳng với cô: "Năm năm trước sếp tôi cũng nói y chang như vậy, không sai một từ, làm 996 chính là sự quật cường cuối cùng, đừng nhượng bộ nữa."
(*) PUA: viết tắt của "Pick
-Up Artist", trong ngữ cảnh này là "đánh vào tâm lý, thao túng cảm xúc", thường dùng để nói về sếp hay người yêu "tẩy não" người khác bằng lời lẽ dụ dỗ như "em rất có tiềm năng", "cố thêm chút nữa là thành công"…
996: thuật ngữ phổ biến ở Trung Quốc, chỉ chế độ làm việc từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày một tuần
Thẩm Mật cười khổ, điều kiện sinh tồn không cho cô cái quyền được quật cường.
Hai tháng rồi mà chưa cho cô lên chính thức, đoán chừng Vương Bạc cũng thấy chột dạ, dần dà c*̃ng không còn làm màu nữa, tâm trạng tốt thì mời cô ly cà phê khen dăm ba câu, tâm trạng không tốt thì đập ly chửi đổng là chuyện thường tình.
Anh ta không chửi Thẩm Mật, anh ta chửi khách hàng chửi đối thủ, nhưng khách hàng đối thủ có nghe thấy đâu chứ, há là chả phải anh ta đang chửi thẳng vào mặt cô hết rồi sao?
Thẩm Mật muốn nuốt hết mấy câu khen Vương Bạc trước đây, đăng nhập game chuẩn bị than thở, tiếc là sư phụ không online.
Ngày mai sếp tổng sẽ đến, tin tức đã lan truyền khắp các nhóm nội bộ công ty, các phòng ban khác thì không mấy ảnh hưởng, nhưng Thẩm Mật thuộc văn phòng Tổng giám đốc, lại là nhân viên mới, sếp tổng mà đến thì chuyện pha trà rót nước chắc chắn là công việc của cô rồi. Chỉ còn 15 tiếng nữa là sếp sẽ xuống khảo sát, cô đã bị nỗi sợ hãi nhè nhẹ bao trùm rồi.
Sống lay lắt dưới trướng Vương Bạc đã khiến da mặt cô dày lắm rồi, không sợ bị mắng, chủ yếu là sếp tổng nọ thích có sở thích đuổi việc người ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!