Lão Chu gửi tin nhắn đến nói anh ta đã chờ bên dưới, Thẩm Mật theo Tạ Dung Trác xuống lầu, vừa ra khỏi thang máy đã đụng trúng Chung Tự ở tòa nhà bên cạnh.
Khu phố sầm uất này là khu nhà giàu nhất thành phố, gặp được hắn c*̃ng không có gì lạ.
"Dung Trác?" Chung Tự nhìn thoáng qua Thẩm Mật, trêu chọc: "Còn chưa đổi thư ký cơ à?"
Thẩm Mật mỉm cười: "Để Tổng giám đốc Chung thất vọng rồi, vẫn là tôi."
"Đùa chút ấy mà." Chung Tự cười với vẻ lưu manh, xoay người giới thiệu: "Đây là vị hôn thê c*̉a tôi, Triệu—"
"Thư ký Thẩm, lâu rồi không gặp." Triệu Bách Lạp hất tay hắn ra, tỏ vẻ không quen biết gì đến hắn.
Chung Tự cười gượng một tiếng.
"Chú họ đang muốn đến tiệc rượu c*̉a bác Chung ạ? Cháu c*̃ng vậy." Triệu Bách Lạp nhìn Tạ Dung Trác, đề nghị: "Không bằng đi c*̀ng nhau nhé?"
Tạ Dung Trác lạnh nhạt đáp: "Không tiện đường."
Thẩm Mật: "…"
Triệu Bách Lạp rất giỏi nhìn sắc mặt người khác: "Xem ra chú họ vẫn còn tức giận chuyện lần trước. Thực ra cháu đã xin lỗi thư ký Thẩm rồi, bây giờ quan hệ c*̉a chúng cháu rất tốt. Chú là người lớn không chấp nhặt trẻ nhỏ, đừng so đo với cháu làm gì."
Hôm nay cô ấy mặc một chiếc đầm dài thanh lịch, khoác ngoài chiếc áo vest nữ, từng lời nói cử chỉ khác hoàn toàn với vẻ kiêu căng ngổ ngáo trước đây.
Trước kia trong đầu Triệu Bách Lạp chỉ rặt một mình Chung Tự, cứ phải nghĩ cách làm sao để hắn thích mình, vậy mà chỉ mới mấy tháng ngắn ngủi IQ đã tăng vọt chóng mặt, biết co được giãn được, hơn phân nửa đã buông bỏ tình cảm.
Thẩm Mật nhìn thoáng qua Chung Tự âm thầm tự cầu phúc cho hắn.
Cái nhìn thoáng qua ấy vừa lúc bị Tạ Dung Trác bắt được, anh nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng dừng trên người Chung Tự.
Chung Tự rất tự giác, kéo tay Triệu Bách Lạp: "Ba em nói em ngồi xe anh."
Triệu Bách Lạp hất tay ra: "c*́t."
Quả nhiên.
Thẩm Mật âm thầm thắp một nén nhang cho Chung Tự.
"Em đang đồng cảm cho nó sao." Ngữ điệu c*̉a Tạ Dung Trác bình thản, "Loại người không biết quý trọng, không đáng để được đồng cảm. Cho nó đường lui, nhưng tự nó lại đẩy bản thân lên con đường c*̣t."
Thẩm Mật có cảm giác Tạ Dung Trác đang nói ẩn ý gì đó, không giống như nhằm vào Chung Tự, mà nghe cứ như đang nói cô và Kha Triển hơn.
Chính Thẩm Mật cũng không biết từ khi nào cô và Kha Triển lại trở thành cặp đôi nổi tiếng ở trường đại học.
Bây giờ trên diễn đàn vẫn còn thấy ảnh cô và Kha Triển cùng đi làm thêm sớm tối bên nhau, ảnh thật việc thật, cộng thêm mấy bài văn đẩy thuyền CP của chủ thớt miêu tả sống động như thật về chuyện đại thiếu gia Kha Triển vì cô mà đi làm thêm, không quản nắng mưa đưa cô về nhà, cảm thán về mối tình thần tiên, Thẩm Mật tự đọc còn suýt tin, huống chi là người khác.
Có điều c*̃ng có thể là do cô nghĩ nhiều, Tạ Dung Trác chỉ đơn thuần nói về Chung Tự.
"Nếu không phải vấn đề nguyên tắc, tôi thấy có thể cho anh ấy một cơ hội nữa?"
Tạ Dung Trác không nói tiếp, Thẩm Mật ngẩng đầu, lúc này mới nhìn rõ đôi mắt đen sau cặp kính đã lạnh đi.
Cô đột nhiên cảm thấy sau lưng có hơi lạnh.Đêm nay là bữa tiệc tư nhân của Chung Quang Phố, mỗi năm sau Tết vài ngày, ông ấy đều chọn ngày tổ chức tiệc rượu, mời toàn những bạn bè thân thiết trong giới quyền quý để củng cố mạng lưới quan hệ.
Khách được mời hoặc là doanh nhân có cơ ngơi, hoặc là người nổi tiếng, mỗi người có thể đưa theo một thành viên trong gia đình.
Đi qua một dòng suối trong vắt, men theo lan can đi lên lầu, kiến trúc kiểu Trung Hoa này thoạt nhìn đơn giản mộc mạc, nhưng thực chất từ ghế ngồi đến những món đồ cổ treo trên tường, bất kỳ món nào cũng có giá trị không nhỏ.
Đến phòng khách ở tầng ba, cả quá trình Thẩm Mật vẫn ở bên cạnh Tạ Dung Trác, có người đến bắt chuyện cô sẽ đối đáp rất tự nhiên, ngày càng tự tin khéo léo trong chốn danh lợi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!