Nói xong, Thẩm Mật cảm thấy dáng vẻ và lời nói của mình hơi ngốc.
Cô chống hai tay quỳ lên chăn bông, rồi nhanh chóng đứng thẳng người, chỉ vào chiếc chăn đang vò lại: "Tôi đang giúp anh trải giường chiếu, anh tin không?"
Cô theo bản năng không dùng kính ngữ.
"Em thấy sao?" Tạ Dung Trác cởi áo khoác.
Thẩm Mật đứng dậy duỗi tay đón lấy, bàn tay vươn được một nửa, lại rụt về, che giấu bằng cách xoa xoa eo: "Chăn nhà anh nặng thật đó."
Cô rất cố ý liếc nhìn ban công, ý muốn nói rằng mình thực sự đã phơi chăn.
Nhưng Tạ Dung Trác lại căn bản không hề nhìn cô, anh đang tháo cà vạt, áo sơ mi cởi hai nút, trông như thể sắp đi tắm.
Thẩm Mật đứng ở cửa phòng thay đồ, biểu cảm có chút mất tự nhiên: "Nếu anh sợ bẩn, tôi sẽ giúp anh thay ga trải giường đã được giặt sạch." Cô nói ra chiều hối lỗi.
Cô đã quỳ trên giường Tạ Dung Trác, lại còn bị anh nhìn thấy, đối với người mắc chứng sạch sẽ thì hẳn là khó chịu lắm.
Tạ Dung Trác nghiêng đầu, quan sát cô một vòng từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại trên mặt cô: "Em bẩn chỗ nào?"
Anh thế mà không chê cô? Thẩm Mật khá bất ngờ, trong lòng chợt vui hơn đôi chút, thậm chí chính bản thân cô c*̃ng không rõ sự vui vẻ ấy từ đâu mà thành.
Cô nam quả nữ, ở trong phòng ngủ của đàn ông, bầu không khí trở nên có chút tinh tế.
Thẩm Mật đành tìm chủ đề: "Anh, không phải ngày mai mới về sao?"
Tạ Dung Trác không đáp mà hỏi vặn lại: "Tôi mà về em sẽ không đến?"
Thẩm Mật đoán được anh muốn nói gì, từ chối theo chủ đề c*̉a anh: "Không có gì nữa, vậy tôi về trước đây."
Cổ tay bị nắm lấy.
Thẩm Mật cúi đầu, bàn tay Tạ Dung Trác trắng lạnh thon dài, vô c*̀ng đẹp đẽ, không giống tay đàn ông, nhưng xương cốt lại vô cùng mạnh mẽ, tưởng chừng chỉ nhẹ nhàng nắm lấy, nhưng thực chất lại đầy đe dọa, Thẩm Mật có cảm giác chỉ cần cô giãy giụa một chút thôi, sẽ lập tức bị anh kéo qua.
Cô không dám giãy, che giấu sự kích động kỳ quái tự sâu trong đáy lòng: "Bây giờ là giờ tan làm."
Cảm xúc c*̉a Tạ Dung Trác vẫn bình tĩnh: "Tôi cũng không có thói quen động chạm nhân viên nữ."
Nhưng bàn tay anh lại như gọng kìm khống chế cô.
Từ khi biết Tạ Dung Trác chính là sư phụ, tất thay mọi thứ vô hình trung đã có sự thay đổi, sự tiếp xúc như vậy khiến Thẩm Mật cảm thấy lúng túng, cô chỉ có thể giả vờ bình tĩnh, cố ý dùng kính ngữ: "Vậy bây giờ ý ngài là gì thế ạ?" Nói xong, cô nhắc lại lời người lớn: "Ba tôi từng nói, nam nữ thụ thụ bất thân."
Tạ Dung Trác: "Câu này là Mạnh Tử nói."
Thẩm Mật: "…"
"Nhưng tôi lại nhớ em đã nói," Nét mặt c*̉a Tạ Dung Trác bình tĩnh, "Ghét nhất là mấy tên đàn ông để cho bạn gái mình tự nguôi giận. Em nói chờ hết giận, thì người c*̃ng bị đá đi được rồi."
"Chúng ta không phải là mối quan hệ đó, tôi có thể tự nguôi giận." Thẩm Mật thầm nghĩ, rốt cuộc còn bao nhiêu kinh nghiệm yêu đương đã nói với "bóng đèn" bị Tạ Dung Trác nghe lén thế!
"Hơn nữa tôi không có kinh nghiệm, toàn là lừa trẻ con, không tính."
Bóng đèn là học sinh cấp ba.
Tạ Dung Trác nói: "Em không có kinh nghiệm, chỉ đang lấy bản thân làm ví dụ, vậy nên áp dụng được."
Thôi được rồi, đúng là áp dụng được.
"Tôi không tức giận." Cô mỉm cười, không muốn bị anh cho là ngây thơ thiếu chuyên nghiệp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!