Chương 17: Em nằm trên giường tôi làm gì?

Thẩm Mật ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt c*̉a anh, giận dỗi liếc anh một cái, rồi quay mặt đi: "Anh dám cho, tôi sẽ dám nhận."

Tạ Dung Trác không dời mắt: "Tôi có thể hiểu là em đang cáu kỉnh không?"

"Không phải là anh muốn trừ tiền lương c*̉a tôi đó chứ?"

Thẩm Mật bộc lộ cảm xúc trước mặt anh.

Dường như Tạ Dung Trác không bận tâm đến thái độ c*̉a cô, ngược lại còn bật cười.

Thẩm Mật nghiêng đầu sang liếc anh một cái, Tạ Dung Trác mày sâu mắt thẳm, khi cười sẽ làm tan đi vẻ lạnh lùng giữa hai hàng lông mày.

Mắt anh rất đẹp, nhưng không thể xóa tan việc anh đã lừa dối cô.

Làm kẻ lừa đảo, mà tâm trạng anh có vẻ tốt quá nhỉ?

Đối diện với ánh mắt dò xét của cô, Tạ Dung Trác khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sau cặp kính ánh lên ý cười: "Tôi sẽ trả lại sư phụ cho em vào ngoài giờ làm việc."

Thẩm Mật biết anh đang cười cô trẻ con.

Nhưng cô cứ không nhịn được mà so đo, cố chấp mà muốn tách anh thành hai người.

Chỉ có "tách" anh ra, cô mới dám bộc lộ dáng vẻ chân thật c*̉a bản thân trước mặt anh.

"Vậy nên bây giờ anh là sư phụ?"

Tạ Dung Trác c*̣p mắt nhìn cô chăm chú: "Đúng, em muốn tôi ôm em sao?"

Thẩm Mật cứ nghĩ cảm xúc của mình sẽ mãnh liệt hơn nhiều, ít nhất là sẽ không phải ngồi trong xe trò chuyện với anh một cách bình thản như bây giờ.

Nhưng khi Tạ Dung Trác bình tĩnh đặt ra câu hỏi này, cô sửng sốt, bỗng dưng không biết nên có phản ứng gì.

Cô bình tĩnh lại: "Không."

"Xem ra đã khiến em thất vọng rồi." Tạ Dung Trác nheo mắt: "Lừa em là lỗi ở tôi, em có thể thoải mái biểu đạt cảm xúc c*̉a mình."

"Tôi có thể không để ý đến anh được không?" Thẩm Mật đã từng giả định rất nhiều cảnh tượng gặp mặt sư phụ, bất kể là cảnh nào, chỉ cần nghĩ đến thôi đã cảm thấy rất rung động.

Nào ngờ thật sự đến ngày đó, trái tim cô xém chút nữa đã ngừng đập.

Cô vốn muốn bộc lộ nhiều cảm xúc hơn, nhưng sự điềm tĩnh của Tạ Dung Trác khiến cô cảm thấy chỉ cần ầm ĩ thêm một chút thôi sẽ thành cô không hiểu chuyện.

Mấy năm nay cô đã bộc lộ rất nhiều, Tạ Dung Trác hiểu rõ tính cách c*̉a cô như lòng bàn tay, dễ dàng kiểm soát cô.

Còn anh thì cứ một mực duy trì sự thần bí, Thẩm Mật căn bản không biết được nhược điểm c*̉a anh.

Nhưng cô lại không cam tâm cứ thế từ bỏ.

Tạ Dung Trác không ép buộc cô: "Vậy chờ đến khi nào em muốn để ý đến tôi rồi nói sau."Cơn giận dỗi đó không được giải tỏa, sau khi về đến nhà Thẩm Mật lăn lên giường, ôm gối đấm mấy phát như trút giận.

Cô quay đầu, đứng lên dỗi hờn tắt điều hòa, rồi rút phích cắm tủ lạnh.

Cô đối chọi với tất thảy những gì có liên quan đến bạn Tạ trên mạng!

Nằm trên giường được một lát đã bị lạnh cóng đến run rẩy, Thẩm Mật đành thỏa hiệp với thế lực độc ác, bật điều hòa lên.

Chỉ mở một lát thôi, sáng mai sẽ tắt!

Sực nhớ ra hơn chục cân lạp xưởng Trương Chỉ Thanh tặng vẫn còn trong tủ lạnh, dì giúp việc của cô ấy đã vất vả làm, chuyển phát nhanh từ ngàn dặm xa xôi đến, nếu hỏng thì tiếc lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!