Chương 14: “Tối nay đừng về nữa.”

Thẩm Mật siết chặt điện thoại, bất an chờ anh trả lời.

Rõ ràng chỉ mới mười mấy giây trôi qua, cô lại có cảm giác như đã chờ cả đời vậy.

Trong quá trình chờ đợi Thẩm Mật mới chợt nhận ra những lời này khá đường đột, nhưng lời nói ra đã không thể rút lại được nữa rồi….

Cuối cùng, khung chat hiện lên tin nhắn mới ——

Dsm: Không có

Thẩm Mật kéo chăn trùm kín mặt, như sợ người bên kia điện thoại sẽ nghe thấy tiếng thở hổn hển ngượng ngùng của cô.

Dsm: Sao thế?

Thẩm Mật đưa điện thoại vào trong chăn, dùng ngón tay chạm vào tắt micro, gõ chữ trên màn hình: Vậy chúng ta, có thể gặp mặt một lần được không?

Lại một chập im lặng kéo dài, nhịp tim Thẩm Mật đập như bay.

Dsm: Sao lại gõ chữ mà không nói nữa?

Thẩm Mật mở micro ra, cố gắng đào hết dũng khí nhắc lại một lần nữa: "Chúng ta có thể gặp nhau một lần được không?" Giọng cô nghe có vẻ rất thẳng thắn.

Dsm: Tại sao lại muốn gặp tôi

Kỳ xúc động chấm dứt, đầu óc Thẩm Mật đã tỉnh táo lại: "Vì anh không có bạn gái."

Dsm: Hử?

Thẩm Mật: "Em có thể giới thiệu cho anh một người."

Câu trả lời hoàn hảo để hóa giải sự xấu hổ.

Dsm: Sáp tới không có dự định yêu đương

Thẩm Mật: "Ồ, được rồi."

Hiển nhiên là sư phụ không muốn gặp cô rồi, Thẩm Mật thức thời không nhắc đến chuyện gặp mặt nữa.

Trong lòng mơ hồ có chút mất mát kỳ lạ.

Dsm: Đã xem hết phần chống chỉ định với thuốc chưa?

Thẩm Mật: "Rồi ạ, có thể dùng được."

Dsm: Đưa địa chỉ cho tôi

"Vâng." Thẩm Mật gửi địa chỉ sang cho anh, hỏi: "Bên anh có lạnh không?"

Âm giọng c*̉a cô nghe vẫn còn rất yếu ớt.

Dsm: Em lạnh sao?

Thẩm Mật: "Lạnh, chân lạnh mà tay c*̃ng lạnh nữa, nhưng nếu nói chuyện với anh thì sẽ không còn thấy lạnh nữa…"

….

Trò chuyện trò chuyện, Thẩm Mật nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm thức giấc, điện thoại đã tự động sụp nguồn vì hết pin.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!