Chương 13: Khiến anh ấy phá giới

Sư phụ nói thế là ý gì?

Thẩm Mật đứng trên sân ga tàu điện ngầm, cúi đầu nhìn tin nhắn trong khung chat.

Chẳng nhẽ anh ấy quen Tạ Dung Trác?

c*̃ng không phải là không thể.

Cái giới này vốn dĩ đã nhỏ rồi, quen được Vương Bạc, vậy thì khả năng quen Tạ Dung Trác rất cao. Thế nhưng sư phụ chưa bao giờ phản bác những lời phàn nàn c*̉a cô về Tạ Dung Trác, chắc hẳn quan hệ cũng không tốt lắm.

Có điện thoại gọi đến, suy nghĩ của Thẩm Mật bị cắt ngang, cô nhấc máy: "Thanh Thanh."

"Mật Mật cậu về nhà chưa? Vừa nãy đông người không tiện nói chuyện, tớ nghẹn chết mất. Sao trước đây tớ không hỏi thêm một câu cậu làm ở công ty nào chứ." Trương Chỉ Thanh xấu hổ, hỏi: "Hôm nay cậu, không bị chú út tớ dọa chứ?"

Thẩm Mật trả lời rất thành thật: "Có." Cô suýt chút nữa đã bị dọa cho ói máu.

"Bảo sao trước kia cậu bị tra tấn đến độ—" Trương Chỉ Thanh vội vàng sửa lời: "Bị bận đến độ đó. Chú út c*̉a tớ trông có vẻ nghiêm khắc thật, nhưng với ai chú ấy cũng đối xử như vậy, cũng rất nghiêm khắc với bản thân, chắc chắn không phải nhằm vào cậu đâu."

"Thật sao?"

"Thật mà! Ở nhà mà chú ấy c*̃ng y như thế, tính cách lạnh lùng mà cố chấp, nói không đi xem mắt, ông bà nội tớ hợp sức giả bệnh cũng lừa không thành công."

"…"

Hóa ra sếp tổng c*̃ng có nỗi phiền não bị gia đình ép đi xem mắt.

Trương Chỉ Thanh hắng giọng, thiếu tự tin mà an ủi: "Thật ra chú út tớ cũng không đáng sợ đến thế đâu, chỉ cần chiều theo chú ấy là được. Bình thường tớ chẳng bao giờ trái lời chú ấy, cậu xem, tớ chẳng phải vẫn sống tốt đấy sao?"

Thẩm Mật: "…"Hóa ra Tạ Dung Trác đã gặp cô từ rất lâu rồi, biết cô là bạn bè c*̉a Trương Chỉ Thanh. Bảo sao lần đầu tiên gặp mặt ánh mắt c*̉a anh khi nhìn cô lại kỳ quái như vậy, mọi thứ đã tỏ.

Ngày hôm sau Trương Chỉ Thanh đã đi làm rồi. Xin nghỉ "sinh nhật giả" của cô ấy thất bại, bị Tạ Dung Trác điều xuống cấp cơ sở, muốn tìm Thẩm Mật c*̃ng phải chờ qua hai tháng thử việc xong mới có tư cách.

Trên wechat Trương Chỉ Thanh hùng hùng hổ hổ: Quá đáng quá rồi đó!! Tớ là cháu ruột c*̉a chú ấy, sao chú ấy có thể đối xử với đứa con côi con cút của anh trai như thế chứ!!

Thẩm Mật: Tớ giúp cậu đi chèn ép đạo đức c*̉a anh ấy nhé?

Trương Chỉ Thanh: Chú út tớ máu lạnh lắm, có chèn ép đạo đức c*̉a chú ấy c*̃ng vô dụng thôi!

Trương Chỉ Thanh: "Mỹ nhân kế thì may ra."

Trương Chỉ Thanh: Không thì cậu thử xem, để cho chú ấy phá giới!

Thẩm Mật: ???

Cô ngẩng đầu lên nhìn vào văn phòng tổng giám đốc, c*́i đầu gõ chữ: Bên cạnh chú út cậu nhất định là không thiếu người đẹp, tớ nghĩ anh ấy đã nhìn nhiều đến nỗi khiếu thẩm mỹ rã rời rồi, không dễ phá giới như vậy đâu

Trương Chỉ Thanh: Bên cạnh chú ấy không có phụ nữ! Tớ cóc tin, với vẻ đẹp c*̉a cậu mà còn không túm được chú ấy!

Ánh sáng trên đầu chợt lóe lên, Thẩm Mật vội vàng cất điện thoại, giả vờ như đang bận rộn sắp xếp tài liệu.

Tạ Dung Trác đứng lại trước bàn làm việc của cô, c*̣p mắt nhìn cô, Thẩm Mật hiểu ý, xách túi lên đứng bên cạnh anh.

Hôm nay phải đi xã giao c*̀ng Tạ Dung Trác, Thẩm Mật mặc chiếc áo khoác mới mua, túi xách cũng là cái túi "bà cố nội" trị giá sáu chữ số, nhưng Tạ Dung Trác dường như không hài lòng, sắc mặt anh âm u hệt như tiết trời bên ngoài.

Dù sao cũng không phải cô chọc anh mất hứng, Thẩm Mật không sợ.

Cô xác nhận xong vị trí c*̉a lão Chu, quay sang báo cáo với Tạ Dung Trác: "Sếp ơi, xe đã đến rồi."

Tạ Dung Trác quay người, Thẩm Mật lập tức lẽo đẽo theo sau: "Cô Tất cũng sẽ tham gia hoạt động lần này, có cần mua một bó hoa cho cô ấy không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!