Ý c*̉a Tạ Dung Trác nghĩa là đồng ý chỉ dạy cho cô???
Nếu nói Chung Quang Phố là huyền thoại trong giới đầu tư, vậy thì Tạ Dung Trác chính là ứng cử viên cho vị "thần" tiếp theo cho. Trong tay anh tập hợp những người mua sắm quyền lực nhất toàn cầu, sở hữu các kênh thông tin vững chắc và phức tạp, đối với một tấm chiếu mới như Thẩm Mật, được Tạ Dung Trác chỉ dạy một hai điều thôi c*̃ng đủ để giúp cô tiết kiệm ít nhất mười năm đi đường vòng.
Thẩm Mật kìm chế lại nội tâm đang không kiềm được mà kích động: "Tôi nhất định sẽ học hỏi anh thật chăm chỉ."
Như thể đã đoán trước được nước đi c*̉a cô, Tạ Dung Trác đeo kính lên: "Tôi không nhận đồ đệ."
Câu nói này khiến Thẩm Mật nhớ về bốn năm trước.
Khi ấy lúc cô ôm đùi sư phụ bái sư, sư phụ c*̃ng đã nói y hệt như thế.
Nhưng sau đó cô vẫn kiên trì gọi như vậy, sư phụ cũng đành chịu thua, dần dần đã bị ép buộc phải chấp nhận.
Nếu đổi lại là một trường hợp khác, Thẩm Mật sẽ nói: Trong lòng tôi ngài chính là sư phụ c*̉a tôi!
Nhưng đây là văn phòng nghiêm túc, cô đang đối mặt với sếp tổng nắm quyền sinh sát trong tay.
Thẩm Mật vẫn duy trì dáng vẻ tao nhã đoan trang: "Vậy thì làm phiền ngài rồi."
Tạ Dung Trác khẽ nhướng mi, ánh nhìn dừng lại trên khuôn mặt cô, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nhỏ nào của cô. Ánh mắt mang theo sự nghiên cứu thăm dò này hệt như đang nghi ngờ sự tao nhã đoan trang của cô hoàn toàn là diễn kịch.
Khóe miệng Thẩm Mật khẽ nhếch lên, thoải mái đón nhận ánh mắt thăm dò c*̉a anh, ghìm chặt biểu cảm để không bị mất phòng thủ.
Hai giây sau, Tạ Dung Trác dời mắt đi, khóe môi khẽ cong lên một cách khó nhận ra.
Thẩm Mật: "…"
Có đôi khi cô thật sự nghi ngờ có phải mình lại bất cẩn làm phật lòng Tạ Dung Trác rồi hay không.
Nếu không thì tại sao khóe mắt đuôi mày c*̉a anh không hề che giấu sự châm chọc ẩn trong đó?
Nhưng trong khoảng thời gian gần đây hành vi của Tạ Dung Trác lại không giống như đang nhắm vào cô, đưa cô đi gặp khách hàng cũng không bao giờ để cô uống rượu, đặc biệt cái lần ở công ty bất động sản cô bị Âu Tiểu Bằng bắt nạt, người tinh ý đều có thể nhìn ra được, Tạ Dung Trác đang chống lưng cho cô.
Còn mua quần áo, mua túi xách hàng hiệu cho cô. Sau này khi Thẩm Mật gặp thư ký c*̉a các đối tác khác mới biết, ai nấy đều mặc "chiến bào" công sở lịch sự, Tạ Dung Trác sợ cô bị họ lấn át.
Tuy rằng nó có liên quan đến thể diện c*̉a anh, nhưng người mất mặt thật sự c*̃ng đâu phải anh. Anh hoàn toàn có quyền yêu cầu cô tự túc chi trả chi phí trang phục theo quy định, không được thì đổi người khác.
Nếu những điều đã kể trên vẫn chưa đủ để thành một ông chủ tốt bụng yêu thương cấp dưới, thì trên đời này không còn ông chủ tốt nào nữa.
Vậy nên có thể là Tạ Dung Trác có tố chất kỳ quái bẩm sinh nhỉ?
Ừm, hẳn là thế rồi
Thấy cô đứng đực ra không nhúc nhích, Tạ Dung Trác ngước mắt: "Còn chuyện gì không?"
"Còn."
Thẩm Mật mặt không đổi sắc, hỏi: "Ngài có cách liên lạc với cô Triệu không ạ?"
Tuy rằng Triệu Bách Lạp đến gây rối, nhưng so với những cô gái kỳ quặc không phân biệt đúng sai mà buông lời th* t*c trước đây, cô nàng đã được coi là một nữ hiệp "bắt gian" rất lịch sự và văn minh rồi.
Nổi giận đùng đùng đến tìm "hồ ly tinh" gây sự, kết quả lại bị Tạ Dung Trác hạ lệnh đuổi khách, có lẽ đêm nay cô nàng đã bị chọc tức cho mất ngủ cả đêm.
Nếu đã hiểu hết mọi chuyện, thêm cả việc này đúng là cô đã xử lý không khéo, Thẩm Mật cho rằng cô cần phải nói lời xin lỗi Triệu Bách Lạp, sau đó phân rõ giới hạn với Chung Tự. Không thể lấy thông tin liên lạc từ Chung Tự, nếu không thì càng khó giải thích.
Tạ Dung Trác: "Không có."
Rõ ràng là anh không muốn cho.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!