Hành vi từ trái tim, không liên quan gì đến Thẩm Mật cả!
Cô không có những suy nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy với sư phụ.
Đối với sếp tổng lại càng không dám có!
Thẩm Mật buộc ngừng những ý nghĩ không nên có đó, nặn ra một nụ cười không mấy tự nhiên, lòng bàn tay chống vào ngực Tạ Dung Trác, dùng sức đẩy mạnh ra, nhưng không nhúc nhích.
Có thể là vì khoảng cách quá gần, cả người cô áp sát vào anh, tim đập loạn xạ không kiểm soát, ngay cả giọng nói cũng trở nên không được tự nhiên: "Sếp ơi, tôi không sao rồi."
Anh có thể buông tôi ra được rồi!
Bàn tay đặt sau lưng cô lưu luyến một lát, rồi mới từ từ rút về.
Vùng hõm eo của Thẩm Mật đặc biệt nhạy cảm, bị động tác vô tình của anh làm cho ngứa ran, cơ thể không kìm được khẽ run lên.
Cô nghi ngờ Tạ Dung Trác đang dùng đồ c*̉a cô để lau tay.
Cứ nghĩ rằng sau khi chạm vào cô anh sẽ đi rửa tay, rồi khử trùng, nhưng dường như Tạ Dung Trác đã quên mất mình mắc bệnh sạch sẽ, những ngón tay thon dài chỉnh lại cà vạt, cúi đầu ánh mắt lệch xuống dưới, đôi mắt sau tròng kính nhàn nhạt không lộ cảm xúc, cứ thế chăm chú nhìn cô không chớp mắt.
Thẩm Mật ngập ngừng nghiêng đầu nhìn mình được in bóng trong tròng kính, cô không trang điểm đậm mặt không bẩn, màu son rất nhạt, cúc áo sơ mi cài thẳng tắp đến cúc cuối cùng, vạt áo cũng được sơ vin gọn gàng, váy đuôi cá thì hoàn hảo vừa vặn.
Hẳn là không có mạo phạm đến ánh mắt xoi mói c*̉a sếp tổng.
Nhưng Tạ Dung Trác cứ nhìn chòng chọc vào môi cô.
Ý là muốn cô nói tiếp sao?
"Sếp, ngài có thể suy xét thêm một chút được không?" Thẩm Mật quay lại chủ đề vừa rồi.
Tạ Dung Trác dường như đã lơ đễnh một lát, liếc sang chiếc gương ở phía bên kia, không mở lời.
Anh nom có vẻ như rất hài lòng với chiếc nút Windsor mà cô thắt, ngón tay cái v**t v* cà vạt, ánh mắt hơi trầm xuống.
"Có thể học."
Qua vài giây, Tạ Dung Trác nói, "Nhưng không được để ảnh hưởng đến công việc chính."
Hai mắt Thẩm Mật sáng rực, chân dịch sang hai bước, đứng bên cạnh Tạ Dung Trác, hai tay đặt trước người, rướn người về phía trước cung kính nói: "Vậy tôi có thể tham khảo các kế hoạch dự án trước đây, và cả phương án đầu tư năm ngoái không ạ?"
Cô cố gắng hết mình tích cực tranh thủ: "Chỉ xem ở công ty, cam đoan là không tiết lộ ra ngoài, cũng không ảnh hưởng đến công việc c*̉a thư ký. …Được không ạ?"
"Tìm Trương Văn Chử mà lấy."
"Cảm ơn ông chủ!"Có được tấm vé vào dự án, còn lo không vượt qua được ngưỡng cửa này sao? Cả buổi sáng tâm trạng của Thẩm Mật đều rất tốt, làm thêm giờ mà trông rạng rỡ hẳn lên.
Vì khác bộ phận với những người khác, hơn nữa cũng không có quan hệ cạnh tranh lợi ích trực tiếp, mối quan hệ giữa Thẩm Mật và đồng nghiệp c*̃ng xem như rất hòa hợp.
Đến giờ nghỉ trưa, Ninh Hân Lôi đi đến bàn Thẩm Mật nằm úp sấp xuống hấp hối: "Thư ký Thẩm này, sao cô có thể tăng ca mà vẫn vui vẻ như vậy được nhỉ?"
Thẩm Mật vỗ nhẹ vào chồng tài liệu dày cộp trên bàn, cười nói: "Tận hưởng công việc, sẽ gặt hái được niềm vui."
Ninh Hân Lôi rùng cả mình: "Tôi đây không tận hưởng nổi niềm vui này." Nhưng vốn dĩ thì cô ấy c*̃ng chỉ làm mấy công việc lặt vặt ở phòng nhân sự, có thăng tiến lên đến đỉnh cũng chỉ có bấy nhiêu chỗ trống. Khi một người biết được giới hạn tối đa của mình, dường như rất dễ bị năng lượng tiêu cực làm cho chùn bước và hao mòn.
Thẩm Mật tốt nghiệp trường đại học top đầu, lại là thư ký duy nhất c*̉a sếp tổng, thậm chí còn có thể tự do ra vào nhà riêng c*̉a sếp. Chỉ cần cô chịu cần c*̀ chăm chỉ, thì việc ngồi lên ngai vàng bà chủ cũng không phải là không thể.
Nhưng cô nàng này lại hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó.
Trực giác mách bảo cho Ninh Hân Lôi, Thẩm Mật căn bản chẳng hề nghĩ đến việc sẽ thành bà chủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!