Chương 8: Cán sự Thể dục nói đúng.

Trong tiết Toán, Tôn Huệ Vân quyết định dùng đòn roi, đánh tất cả những học sinh làm sai trên năm câu trắc nghiệm hoặc điền vào chỗ trống. 

Đến giờ tan học, Giang Quân vẫn lo lắng, bất an. Cậu ta dùng tay trái chọc Tống Bách Dương rồi nói: "Anh Tống, mày biết đấy, tao sai bốn câu. Nguy hiểm thật, suýt nữa tao đã rơi vào tay Tôn Huệ Vân rồi. Tao cảm thấy như mình mới đi gặp Diêm Vương vậy, bây giờ vẫn còn sợ." 

Cậu ta đặt tay phải lên ngực trái: "Mày nghe này, nghe này, nhịp tim của tao vẫn chưa trở lại bình thường."

Tống Bách Dương đang suy nghĩ thì bị Giang Quân đẩy một cái. Lúc này, hắn mới nhận ra đối phương đang nói chuyện với mình: "Hả? Mày mới nói gì vậy?"

Giang Quân hỏi lại: "Đang nghĩ gì mà ngơ ngác vậy?"

Tống Bách Dương nói thật: "Tao đang thắc mắc… Bây giờ Chu Trì Tự đang cảm thấy thế nào? Mày nói xem, nếu mày bị Tôn Huệ Vân phớt lờ thì mày thấy sao?"

Giang Quân suy nghĩ một lúc rồi nổ tung như một quả bóng bay căng phồng, vẻ mặt tức giận: "Nếu là tao thì tao tức chết mất."

Tống Bách Dương cao, ngồi ở hàng cuối cùng, có thể nhìn được lưng của mọi người trong lớp. Mắt hắn nhìn về phía hàng ghế thứ năm sát tường. Lưng Chu Trì Tự vẫn thẳng tắp, cái cổ hơi dài chìm trong áo đồng phục màu xanh. Cậu ấy vẫn đang tập trung im lặng trả lời các câu hỏi.

Tống Bách Dương không nhìn nữa, sau đó lại nhìn lướt qua Giang Quân, không đáp lời.

Sau mỗi kì thi tháng, sự phẫn nộ của lớp đối với Tôn Huệ Vân cực kì cao. Có vài bạn nói rằng nỗi sợ môn Toán của bọn họ vốn đã gần hết, bây giờ tái phát. Một số khác lại cầu nguyện cho cô bận, phải xin nghỉ phép vào kì thi tháng tiếp theo.

Chẳng bao lâu sau, Tôn Huệ Vân thực sự nghỉ một ngày, chẳng biết có phải vì mọi người bức xúc quá nên ông trời cảm động hay không. Ngày cô nghỉ lại đúng vào ngày lớp 11/1 khám sức khoẻ.

Ai cũng biết trong mắt học sinh, giáo viên nghỉ đồng nghĩa với việc không có lớp, khám sức khỏe cũng đồng nghĩa với không có lớp.

Lớp 11/1 hơn năm mươi người, kiểm tra sức khoẻ chỉ tốn một tiết học là cùng. Thế nhưng một tiết học cũng là một tiết học, kiểm tra sức khoẻ mất một tiết, giáo viên nghỉ phép mất một tiết. Đối với các bạn, đây chính là song hỉ lâm môn, đủ thoả mãn sau khoảng thời gian khó khăn. 

Trong tiết đọc sáng nay, Tống Bách Dương chia giấy khám sức khoẻ hắn mới in thành nhiều xấp, yêu cầu các học sinh hàng đầu chuyền ra phía sau.

Sau đó, hắn đứng lên bục, dùng sách gõ mấy cái lên bàn: "Cả lớp trật tự, nghe tôi phổ biến việc khám sức khoẻ."

"Lớp mình bắt đầu khám lúc tám giờ, phòng 204, tầng ba ở toà nhà phía đông. Lát nữa, tôi với cán sự Thể dục sẽ dẫn mọi người đi. Mọi người chú ý đừng tách nhóm, vì tôi biết nhiều bạn chưa quen đường ở A nên dễ đi lạc lắm."

Tống Bách Dương cầm một viên phấn, quay lại viết dòng chữ "phòng 204, tầng ba toà phía đông" lên bảng đen. Hắn ném viên phấn vào hộp rồi nói tiếp.

"Bây giờ lớp điền trước những thông tin cơ bản như tên, lớp giống như năm ngoái. Mọi người điền ở mặt trước thôi nhé." Tống Bách Dương cầm phiếu khám sức khỏe để các bạn có thể quan sát: "Tập trung này. Nhớ ghi đầy đủ alpha, beta, omega, đừng ghi đại A, B, O cho xong."

"Còn nữa, ở trang hai mọi người không cần điền mùi pheromone. Năm ngoái đã được kiểm tra rồi, ai cũng biết mình mùi gì, nhưng chỗ này để bác sĩ phụ trách điền vào. Cả nhà tiết kiệm mực đi nhé!" 

Nói xong, Tống Bách Dương lại nghĩ tới điều gì, kĩ tính bồi thêm một câu: "Lát nữa đến đó, mọi người mang thêm một cây bút đen để phòng hờ, nhớ mang cả phiếu này theo nữa. Năm ngoái, một bạn quên nên phải vội vàng quay lại lấy; lúc khám bệnh, nhịp tim của cậu ấy tăng cao, hô hấp lại không ổn định, như thế không ổn đâu!" 

Đến đây, Tống Bách Dương suy nghĩ ba giây, không thấy còn điều gì đáng lưu ý nữa. Hắn chuyển sự chú ý sang Chu Trì Tự đang ngồi phía dưới: "Cán sự Thể dục, có gì cần bổ sung không?"

Chu Trì Tự nói rõ ràng: "Lúc đi ngang qua giảng đường, lớp nhớ giữ im lặng."

Cậu cũng suy nghĩ một lúc rồi nói: "Có vậy thôi, hết rồi."

Tống Bách Dương trên bục giảng phụ hoạ: "Ừ, ừ, tôi quên mất. Cán sự Thể dục nói đúng. Mọi người muốn nói gì thì chờ ra khỏi giảng đường rồi nói, đừng để các thầy cô phàn nàn với chủ nhiệm về chuyện lớp ồn. Hoạ từ miệng mà ra, kiên nhẫn là đức hạnh." 

"Rồi, mọi người đọc bài tiếp đi." Tống Bách Dương nhanh chóng trở về chỗ ngồi.

Tiếng chuông tan tiết đọc buổi vừa vang lên, Tống Bách Dương không kiềm chế được sự hưng phấn, chủ động đến Chu Trì Tự để trao đổi chuyện khám sức khoẻ.

Thấy vậy, bạn cùng bàn Chu Trì Tự biết hai cán sự lớp có chuyện quan trọng cần bàn bạc. Sau khi được Tống Bách Dương đồng ý, cậu ta chạy đến chỗ hắn ngồi để buôn chuyện với Giang Quân.

Tống Bách Dương yên tâm ngồi xuống chiếc ghế cạnh Chu Trì Tự, cười nói: "Cán sự Thể dục, cậu biết đường đến phòng học 204, tầng ba toà nhà phía đông, đúng không?"

Chu Trì Tự vừa tháo nắp bút, đang định viết thì nghe thấy giọng Tống Bách Dương. Cậu quay đầu nhìn hắn, rồi cúi đầu viết tiếp tên mình vào phiếu khám bệnh: "Biết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!