Chương 70: Một cặp trời sinh.

Một tháng sau, kết quả kì thi Học sinh giỏi Toán cấp thành phố được công bố. Chu Trì Tự thẳng tiến vào vòng tiếp theo –  vòng thi cấp tỉnh.

Kì thi Học sinh giỏi cấp tỉnh được tổ chức vào sáng Chủ Nhật tại một trường đại học danh tiếng thuộc Đề án 985 ở một thành phố khác.

*Đề án 985 (985) là một chương trình phát triển, tài trợ giáo dục đại học của Trung Quốc nhằm xây dựng các trường giáo dục đại học đẳng cấp thế giới, được tiến hành vào tháng 5 năm 1998. 39 trường đại học được chọn tham gia Đề án 985, phần lớn được coi là các trường đại học hàng đầu ở Trung Quốc.

Giang Quân đã ôn lại hết những kiến ​​thức mình bỏ lỡ trong tuần nghỉ học, thế là nhất quyết phải tiễn Chu Trì Tự, còn rủ cả Hạ Thi Đào đi cùng.

Tất nhiên, Tống Bách Dương cũng có mặt.

Gần trường A chỉ có xe buýt. Bởi thế cho nên đến chiều thứ Bảy, Tống Bách Dương, Giang Quân với Hạ Thi Đào bắt xe buýt đến chung cư của Chu Trì Tự.

Sau khi có mặt đông đủ, Tống Bách Dương dùng chiếc điện thoại cũ của mình để gọi cho Chu Trì Tự.

"Bọn tôi đang ở dưới nhà."

"Ừ, nghe rồi," Chu Trì Tự ở đầu dây bên kia đáp lời: "Tôi xuống ngay đây."

Tống Bách Dương nghe thấy tiếng bước chân từ hành lang dần dần tiến về phía bọn họ, tiếp theo là tiếng bánh xe va li trượt trên sàn.

Chu Trì Tự lập tức xuất hiện trước mặt Tống Bách Dương.

Cậu ấy mặc áo khoác đen, quần thể thao đen, đi giày thể thao trắng và kéo chiếc vali trắng.

Đại thần Chu vẫn chọn combo đen – trắng kinh điển.

Tống Bách Dương nghĩ thầm.

Bốn người cùng nhau bắt xe buýt đến ga tàu điện ngầm ở trung tâm thành phố.

Đưa cậu ấy đến nơi, Giang Quân và Hạ Thi Đào còn muốn tiễn cậu ngay trên xe, nhưng Tống Bách Dương đã ngăn bọn họ lại.

"Tao cần không gian hai người." Hắn trịnh trọng nói.

Hạ Thi Đào nhìn Tống Bách Dương, trêu hắn một câu, sau đó Giang Quân cũng cười.

Chu Trì Tự cũng mỉm cười.

Rồi Giang Quân và Hạ Thi Đào cùng nhau ra về ở lối ra ga tàu điện ngầm.

Khi mua vé, Tống Bách Dương định lấy tiền xu ra, nhưng Chu Trì Tự đã cản hắn lại. Cậu ấy dùng smartphone mua liền tay hai vé. Hai tấm thẻ vuông rơi ra từ máy bán vé tự động, Chu Trì Tự đưa một cái cho Tống Bách Dương.

Tóm lại, điện thoại kiểu cũ thực sự vô dụng, chỉ có thể dùng để gọi điện hoặc nhắn tin.

Tống Bách Dương ngồi với Chu Trì Tự trên suốt chặng đường trung chuyển đến ga tàu cao tốc. Nhìn ra ngoài cửa sổ, họ có thể thấy những bảng quảng cáo LED khổng lồ, rực rỡ; chúng lơ lửng trong bóng tối, kéo theo sau tàu điện ngầm như những dải đầy màu sắc.

Năm trạm xe trôi qua thật nhanh chóng.

Tống Bách Dương tiễn Chu Trì Tự đến cổng soát vé ga tàu cao tốc. Hắn không thể đi tiếp nữa, bởi vì hắn không có vé tàu. 

Chu Trì Tự đưa căn cước công dân cho nhân viên soát vé.

Tống Bách Dương nói từ phía sau: "Đừng làm mất căn cước với điện thoại nhé."

"Hả…"

Chu Trì Tự kéo va li qua khu vực an ninh.

Tống Bách Dương gọi với theo bóng dáng bạn trai đang khuất dần: "Đến nơi thì nhắn tôi một tin nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!