Chương 7: Cậu thì sao?

Tiết tự học thứ hai buổi tối vừa kết thúc, Tống Bách Dương cầm bài kiểm tra rời khỏi chỗ ngồi. Hắn chạy ra cửa sau, định dùng lại chiêu cũ bên khung cửa sổ để gọi Chu Trì Tự. Ai ngờ cậu ấy đã ngầm hiểu, còn cầm sẵn bài thi Khoa học tự nhiên đứng đợi Tống Bách Dương ngoài hành lang. Cậu đứng ngay trước cửa sau, hắn vừa ra là đã thấy ngay. 

"Đi thôi." Chu Trì Tự nói.

"Đi!" Tống Bách Dương đáp lại.

Đến văn phòng đang đóng cửa, Tống Bách Dương lịch sự gõ mấy cái, sau đó vặn tay nắm, từ từ đẩy cửa ra.

Trong văn phòng bật máy lạnh nhiệt độ rất thấp. Khí lạnh từ từ thấm vào da thịt từ lớp vải đồng phục, vừa dễ chịu vừa mát mẻ. Vì chuyện của Chu Trì Tự mà Tống Bách Dương hơi khó chịu, nhưng hắn cũng dần dần bình tĩnh lại. 

Tống Bách Dương đi tới chỗ ông Lưu, nói thẳng vào vấn đề: "Thầy, em muốn xem bài thi tháng, được không ạ?"

Lúc này, ông Lưu đang cúi đầu chuẩn bị giáo án. Nghe hắn nói vậy, ông ngẩng đầu liếc nhìn đối phương, sau đó đậy nắp chiếc bút quý giá lại rồi đặt nó sang một bên. Ông chậm rãi mở nắp li trà hai lớp, rồi lại chậm rãi mở giao diện hệ thống chấm điểm trên máy tính, tìm kết quả lớp 11/1 rồi xoay lưng ghế lại: "Xem đi." 

"Cám ơn thầy." Tống Bách Dương quay lại nhìn Chu Trì Tự, không quên giới thiệu với ông: "Thầy, bạn này là Chu Trì Tự, cũng muốn xem bài thi tháng ạ."

Chu Trì Tự chuyển sang lớp này chưa đầy một tháng, đây cũng là lần đầu tiên có kết quả thi. Dù cái tên "Chu Trì Tự" đã quen thuộc với nhiều người, nhưng giáo viên có thể không nhớ tên hoặc không nhớ mặt, nhất là các thầy cô dạy Khoa học tự nhiên. 

Ông Lưu đẩy cặp mắt kính không gọng lên sống mũi, quan sát Chu Trì Tự từ trên xuống dưới: "À, ra cậu này chính là Chu Trì Tự."

Khi ấy, Tống Bách Dương đã cúi xuống, bắt đầu đọc bảng điểm do hệ thống biên soạn, nhưng tai và miệng hắn thì vẫn tía lia: "Thầy ơi, thầy biết Chu Trì Tự sao?"

Ông Lưu cười hiền lành: "Đương nhiên là phải có ấn tượng với cái tên đứng nhất trường rồi." Đồng thời, ông cũng không quên nhắc nhở Tống Bách Dương: "Mấy môn khác thầy không nói đến, nhưng điểm môn Sinh học của cậu ấy cao hơn em nhiều lắm. Người ta đứng nhất lớp môn này, trả lời trắc nghiệm câu nào cũng đúng." 

Tống Bách Dương quay lại nhìn Chu Trì Tự, sau đó cười rồi cợt nhả đáp: "Thầy yên tâm, em sẽ học tập cậu ấy nhiều hơn." 

Ông Lưu khịt mũi: "Nói thì hay lắm, nhưng phải hành động chứ; đừng có hứa hẹn, sau đó lại làm như lục bình trôi." 

Tống Bách Dương dùng bút mực đen đánh dấu những câu sai, ghi lại số điểm bị mất ngay bên cạnh từng câu hỏi. Hắn vinh quang "rời khỏi sân khấu", nhường lại vị trí cho Chu Trì Tự.

Ngay cả khi nghiêng người, lưng Chu Trì Tự vẫn thẳng tắp. Cậu cầm bút ghi điểm từng môn, rồi lại nhìn lướt nhanh qua điểm số. Là một đại thần, đương nhiên cậu không sai quá nhiều, số câu sai ít đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay. Bởi thế cho nên thời gian cậu xem điểm ngắn hơn hẳn Tống Bách Dương.

Trước khi Chu Trì Tự rời đi, cậu lại gửi lời cảm ơn tới ông Lưu thêm lần nữa.

Sau khi hai người ra khỏi văn phòng, Tống Bách Dương cảm thán: "Ghê nha, ông Lưu có ấn tượng với tên tuổi của cậu. Nổi tiếng thật đấy!" 

Chu Trì Tự ngẩng đầu liếc nhìn Tống Bách Dương rồi chợt hỏi: "Cậu thì sao?"

Tống Bách Dương nghiêng đầu. Hắn không hiểu ý tứ của Chu Trì Tự: "Hả?"

Chu Trì Tự ngoảnh mặt đi: "Quên đi, không có gì đâu."

Thấy Chu Trì Tự có vẻ không muốn giải thích, Tống Bách Dương cũng không mặt dày mà hỏi lại.

"Nói chung, sau này cậu muốn đến văn phòng để xem bài thi thì cứ gặp tôi lúc nào cũng được!" Tống Bách Dương vừa dứt câu thì bỗng nhận ra điều gì. Hắn gãi đầu: "À không, tôi suýt quên mất, cậu không phải học sinh nội trú. Cậu về nhà xem điểm cũng dễ mà…"

Chu Trì Tự nhẹ giọng trả lời: "Tôi biết rồi. Cảm ơn cậu."

Tiết đầu tiên của ngày hôm sau là tiết Toán, môn chính do giáo viên chủ nhiệm giảng dạy. Nhiều học sinh đã "hai chân phát run, hầu muốn mạnh ai nấy chạy". 

Trích dẫn xuất hiện trong tác phẩm "Trò miệng" của Lâm Tự Hoàn. Tác phẩm nói về màn biểu diễn múa dối (nói giọng bụng). Mình dùng bản dịch của Phan Khôi. 

Giang Quân, người thường ngủ bù sau buổi sáng tự học, hôm nay hiếm khi được tỉnh táo, lo lắng hỏi: "Anh Tống, mày nghĩ lần này cô chủ nhiệm có đánh ai không?"

Tôn Huệ Vân có những yêu cầu rất khắt khe đối với điểm số của lớp. Ví dụ, cô đặt ra quy định vào đầu học kì một, năm lớp mười, nếu thứ hạng nằm trong top 50 thì lớp có thể yên tâm nghe giảng. Tuy nhiên, nếu thứ hạng của lớp nằm ngoài top 50, cứ dưới một hạng là đánh một cây.

Đến một ngày nọ, cô lại thay đổi quy định, rằng bất kì học sinh nào không đạt điểm Toán trên trung bình điểm cả lớp, cứ thấp hơn một điểm là đánh một cây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!