Chiều hôm đó, Hạ Thi Đào gõ cửa sổ ngay bên cạnh bàn học của Chu Trì Tự.
"Mấy ngày nay cậu có liên lạc được với Giang Quân không?" Cô nhóc cau mày, tựa vào bệ cửa sổ rồi hỏi nhanh.
"Tôi nhắn tin cho cậu ấy, nhưng không nhận được phản hồi, gọi điện thì không nghe máy, lúc nãy gọi còn không được."
Chu Trì Tự lắc đầu: "Tôi cũng vậy."
Cậu chợt nhớ ra gì đó, nên nói thêm một câu: "Tống Bách Dương cũng thế, không liên lạc được."
"Ừ." Hạ Thi Đào xoa thái dương, vẻ mặt bực bội: "Tôi thấy video trên Weibo rồi. Mấy trang tin bất lương thật đấy! Bịa chuyện là giỏi."
"Còn cái đám hóng hớt ấy à… Tôi ghét cái thái độ khinh thường, phán xét của tụi nó, cứ như thể biết rõ nội tình vậy."
Chu Trì Tự bất lực lắc đầu: "Mình chỉ có thể im lặng thôi."
"Tôi biết." Hạ Thi Đào cau mày: "Tôi biết mình chỉ có thể im lặng. Im thì im, nhưng tôi không muốn đứng ngoài cuộc, tôi muốn giúp Giang Quân."
"Cậu đừng lo, chắc chắn sẽ liên lạc được thôi." Chu Trì Tự trấn an.
"Cảm ơn cậu." Hạ Thi Đào khựng lại mấy giây, đóng cửa sổ rồi quay đi.
Ánh mắt Chu Trì Tự lướt qua lớp học, nhìn chiếc bàn trống của Giang Quân.
Chắc chắn sẽ liên lạc được.
Cậu lặng lẽ lẩm bẩm sáu từ này.
Chu Trì Tự nói với Hạ Thi Đào như thế, nhưng bản thân cậu cũng không biết khi nào mình sẽ nhận được tin nhắn hay cuộc gọi từ Giang Quân.
Trong tình huống này, điện thoại lập tức biến thành một con quỷ đáng sợ. Mỗi khi chạm vào nó, Giang Quân buộc phải nhớ đến những video đang lan truyền trên mạng, những cuộc tranh luận sôi nổi trong phần bình luận, những lời phán xét của cư dân mạng, và cả những lời chỉ trích, lăng mạ.
Giang Quân cần thời gian.
Cho cậu ấy thêm chút thời gian.
Không nên gấp.
Chắc chắn sẽ liên lạc được.
–
Từ khi Giang Quân nghỉ học, chiếc điện thoại di động kiểu cũ của Tống Bách Dương luôn nằm trong cặp của hắn.
Thỉnh thoảng, trong giờ giải lao, hắn lại lén xem có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn chưa đọc nào không.
Chuông trường reo, rồi lại reo, cứ lặp đi lặp lại không ngừng, như một vòng luẩn quẩn.
Mỗi ngày đi học, trải qua cuộc sống đơn điệu giữa nhà riêng và nhà trường, những kiến thức nhàm chán, tẻ nhạt, cộng thêm kết quả thi tháng không như ý… Thời kì đặc biệt chính là một vị khách không mời mà đến.
Tâm trạng hắn lên xuống thất thường theo thứ hạng, thần kinh căng thẳng như sợi chỉ, hoàn toàn có thể đứt ngang nếu gặp phải chuyện tiêu cực hoặc bất kì một rủi ro nào.
Đây là cuộc sống ở trường trung học của Tống Bách Dương vào học kì hai năm lớp mười một.
Không có Giang Quân, tiết Thể dục tuần này chỉ còn Tống Bách Dương với Chu Trì Tự chơi cầu lông.
Hạ Thi Đào ghé qua một lần, hỏi hai người đã liên lạc được với Giang Quân chưa, rồi lại đi.
Câu trả lời vẫn là không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!