"Không phải chứ?" Giang Quân tỏ vẻ ngạc nhiên. Cậu ta nhìn quanh không thấy bóng dáng Tôn Huệ Vân, sau đó nhỏ giọng phàn nàn vào tai Tống Bách Dương: "Mới kì thi tháng đầu tiên mà đại thần Chu đã bị cô chủ nhiệm ghim rồi hả?"
Tống Bách Dương ngập ngừng nói: "Khoan nghĩ tới thuyết âm mưu, lỡ như cô vô tình xóa đi khi in bảng điểm thì sao…"
Giang Quân nghe vậy mà nhăn nhó, lập tức nhíu mày nhìn Tống Bách Dương, ánh mắt mở to như muốn nói: mày dám tin lời mình nói không?
Tống Bách Dương cũng im lặng một hồi.
Bởi lẽ Tôn Huệ Vân không phải là một giáo viên bất cẩn. Trái lại, cô là người tỉ mỉ đến từng chi tiết.
Ví dụ, cô bắt tất cả những bạn gái để tóc mái dài phải vuốt gọn mái lên, nếu không vuốt được thì cũng phải kẹp sang hai bên, không được để mái che mất trán.
Ví dụ, cô không cho phép các bạn mặc đồ tự do, nhất là vào mùa hè. Các bạn phải mặc đồng phục học hè, đồng thời đó phải là một bộ hoàn chỉnh chứ không phải mặc áo đồng phục, quần tự do.
Một ví dụ khác nữa là mấy cô gái omega thích trưng diện thường lăn tăn về kiểu dáng và màu sắc của miếng dán chặn pheromone mình sử dụng. Có bạn từng sử dụng miếng dán màu vàng nhạt với hoạ tiết hoa cúc, sau đó Tôn Huệ Vân phát hiện ra rồi ban hành lệnh cấm.
Cô thậm chí còn dành ra năm phút trong tiết sinh hoạt chủ nhiệm chỉ để nhấn mạnh rằng trong lớp của cô, miếng dán chặn pheromone phải là miếng dáng trong suốt, không màu, với cả các bạn nữ không nên lãng phí thời gian cho việc ăn mặc.
Những yêu cầu chi tiết đến không thể lặt vặt hơn của cô gần như nhìn thấu tâm tư của học sinh.
Nếu có khả năng Tôn Huệ Vân vô tình xóa kết quả của Chu Trì Tự khi sắp xếp bảng biểu, theo tính cách của cô Tôn, cô sẽ kiểm tra trước khi in, rồi kiểm tra lại thêm một lần nữa trước khi giao bảng xếp hạng cho Tống Bách Dương.
Vị trí đầu tiên rất dễ thấy, đồng thời cũng là vị trí dễ để lại ấn tượng sâu sắc. Nếu Tôn Huệ Vân kiểm tra kĩ lưỡng thì cô càng không nên mắc phải sai sót này – để học trò cưng của mình đứng nhất thay cho một người khác, ít nhất trong mắt những học sinh không biết thì là như thế.
"Haiz, tao trông chờ cái gì chứ? Sao cô có thể để trò cưng đứng hạng nhì được…" Giang Quân đưa tay vỗ nhẹ vào trán Tống Bách Dương: "Anh Tống, tự nhiên tao nhớ lại chuyện này, mày còn nhớ hồi năm ngoái có lần Phương Văn Trạch không đứng nhất không? Đợt ấy còn chẳng in bảng xếp hạng…"
Được Giang Quân nhắc nhở, Tống Bách Dương cũng nhớ lại sự việc đó.
Đó là lần duy nhất trong cả năm học Phương Văn Trạch không đứng nhất lớp.
Tuy nhiên, sau kì thi tháng đó là kì thi liên trường của tám cơ sở đào tạo khác nhau. Vì hai kì thi chỉ cách nhau một tuần, Tôn Huệ Vân nói trước lớp rằng kì thi chung đang đến gần nên trường không in bảng xếp hạng kì thi tháng để các học sinh xem; sở dĩ phải làm như thế để không làm mất tinh thần của những học sinh thi không tốt, đồng thời để không để những học sinh làm bài tốt phổng mũi.
Cô kêu gọi các bạn hãy yên tâm chuẩn bị cho kì thi tiếp theo, thắng không kiêu bại không nản.
Tôn Huệ Vân nói có lí, mất đi một bảng xếp hạng kì thi tháng cũng không có gì to tát cả, nên Tống Bách Dương và Giang Quân chưa từng để bụng.
Tôn Huệ Vân vẫn khen bài làm và cách giải đề của Phương Văn Trạch, nhưng lần ấy cô lại không nói: "Lần này đứng nhất lớp mình vẫn là Phương Văn Trạch."
Cho đến ngày hôm sau, khi Tống Bách Dương đến văn phòng của Tôn Huệ Vân để lấy thư nhà trường gửi phụ huynh, vô tình đụng phải giáo viên chủ nhiệm đang ngồi trên ghế văn phòng với vẻ mặt nghiêm khắc, còn Phương Văn Trạch đứng trước mặt. Cậu học sinh cúi đầu không nói gì, mặc cho cô giáo la rầy.
Chuyện này xảy ra vào học hai năm lớp mười cách đây vài tháng, Tống Bách Dương không còn nhớ được từng câu từng chữ của Tôn Huệ Vân. Hắn chỉ nhớ loáng thoáng cô nói thế này với Phương Văn Trạch:
Lần này em thi cử quá tệ. Biết tại sao lần này tôi không in bảng xếp hạng cho cả lớp xem không? Thành tích của em cực kì xấu, tôi cực kì thất vọng. Tôi mong là lần sau em sẽ phát huy như bình thường.
Lần đó, Phương Văn Trạch đứng hạng hai. Hóa ra trong mắt Tôn Huệ Vân, không đứng nhất có nghĩa là cậu ấy không "phát huy như bình thường".
Tống Bách Dương kể lại chuyện này cho Giang Quân.
Giang Quân là người yêu ghét rõ ràng, tính cách hèn nhát của Phương Văn Trạch lại càng khiến cậu ta ghét cay đắng hơn: "Ai mà có ngờ trò cưng của Tôn Huệ Vân cũng có ngày này."
Cậu ta lắc đầu không nói nên lời: "Tao ghét mấy tiết Toán của cô quá chừng."
"Đừng." Tống Bách Dương nghiêm túc thuyết phục đối phương: "Toán học chẳng làm sai điều gì, đừng lấy kết quả thi đại học ra để giỡn hớt."
"Hừm." Giang Quân nghe xong thì thở dài rồi gật đầu: "Biết rồi, biết rồi, tao phải học hành chăm chỉ."
Cậu ta khựng lại một chút, không khỏi phàn nàn với đối phương: "Nhưng thế này có hơi quá đáng đấy anh Tống. Mày nghĩ đi, may mà Phương Văn Trạch đứng nhất nên Tôn Huệ Vân có thể tự hào in bảng điểm cho lớp mình xem, chứ nếu có một ngày nó không đứng nhất, bảng điểm lớp mình cũng bay biến luôn nhỉ?"
Lời nói vô tình nhưng hóa ra lại là một lời tiên tri, bởi lẽ sau khi phân ban Tự nhiên và Xã hội vào năm lớp mười một, Chu Trì Tự, đại thần Khoa học tự nhiên, nhảy dù thẳng vào 11/1. Thế là vị trí nhất lớp của Phương Văn Trạch bị đe dọa nghiêm trọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!