Chương 5: Không sao đâu.

Trong lúc Tống Bách Dương đang ngơ ngác, mì ngập trong nước xúp dầu đỏ đã bắt đầu vón cục. Hắn cầm đũa khuấy đều để tách sợi mì ra, sau đó vui vẻ ăn mì, húp nước lèo, rồi một hơi uống cạn chén canh rong biển với trứng mà hắn vừa mang về.

Chu Trì Tự ở phía đối diện đang ăn mì thành từng gắp miếng nhỏ, trông tô của cậu có vẻ vẫn còn hơn nửa.

Vì đã đồng ý đi ăn với Chu Trì Tự, Tống Bách Dương cảm thấy nếu hắn về trước thì không hay. Thế là hắn ngồi chờ cậu, chẳng biết làm gì ngoài việc ngắm nghía đối phương. 

Nhưng lần này Tống Bách Dương đã thông minh hơn. Hắn nhìn cậu hai giây, sau đó nhìn sang mặt bàn một giây để tránh cho người đối diện có cảm giác hắn đang quan sát. 

Tống Bách Dương mới vừa đặt đũa xuống, Chu Trì Tự ngẩng đầu lên hỏi: "Cậu ăn xong rồi hả?"

Hắn gật đầu: "Ừ." 

Chu Trì Tự tiếp lời: "Vậy cậu chờ một xíu, tôi sẽ cố gắng ăn nhanh hơn." 

Sau đó cậu cúi đầu tiếp tục tập trung húp mì, rồi lại ngẩng đầu lên khỏi hơi nước đang bốc lên: "Nếu bận thì cậu cứ đi trước, đừng đợi tôi." 

Tống Bách Dương xua tay: "Không sao đâu, tôi không bận gì." 

Thực ra, Tống Bách Dương vốn là người hoạt ngôn, nhưng người ta thường dạy lúc ăn với ngủ thì không nên nói chuyện. Để không làm phiền bữa ăn của đối phương, hắn cố gắng kiềm chế không nói lời nào; đợi mãi cho đến khi Chu Trì Tự chậm rãi nuốt xong sợi mì cuối cùng, hai người cùng nhau mang chén đĩa đến khu vực dọn dẹp rồi rời khỏi căn tin. 

Rẽ phải ở lối ra của quán ăn tự phục vụ là siêu thị trong khuôn viên trường. Hiện tại đang là mùa hè, siêu thị mở mấy chiếc máy lạnh mà ngay cả các lớp học của trường A cũng không đủ tiền bật. 

Cô bán hàng beta vừa trông coi việc buôn bán, vừa ăn dưa hấu, vừa xem video. Nhàn nhã thư giãn một hồi, cô dành ít thời gian để bấm số tiền giao dịch trên máy đọc thẻ tín dụng; nghe nói làm như vậy có thể kiếm chác thêm chút đỉnh. Công việc này nằm trong top mười công việc lí tưởng nhất trong tâm trí của nhiều học sinh.

Chu Trì Tự nói với Tống Bách Dương: "Tôi muốn mua chai nước, cậu uống không?" 

Tống Bách Dương xua tay: "Không cần đâu, cậu mua nhanh về nhanh, tôi đợi."

Nói đoạn, hắn chui vào rèm siêu thị để hưởng thụ máy lạnh miễn phí một lúc. 

Quẹt thẻ trường xong, Chu Trì Tự bước ra với một chai nước nhựa trên tay. Cậu mở nắp chai mà không làm đổ một giọt nước nào, sau đó bắt đầu uống từng ngụm nhỏ. 

Tống Bách Dương theo sát phía sau lặng lẽ nhìn Chu Trì Tự. Hắn cảm thấy cảm cậu quá tao nhã, bởi lẽ nếu là hắn thì hắn sẽ ngửa cổ tu hết nửa chai; nước sẽ tươm ra từ khe hở giữa môi và miệng chai, chảy xuống cằm, lan ra khắp cổ áo đồng phục học sinh. 

Trên đường đi, Tống Bách Dương không khỏi nhiều chuyện: "Cậu không thích ăn hành hả?" 

"Ừ." Chu Trì Tự suy nghĩ một lúc: "Nhưng tôi quên nói với chú." 

Tống Bách Dương cười khúc khẽ: "Tại tôi, đúng ra tôi nên hỏi cậu có kiêng khem gì không."

Nhưng Chu Trì Tự nói: "Không sao đâu. Tôi quên nói với chú thôi." 

Tống Bách Dương nghĩ bụng rằng: Cậu ấy khách sáo quá.

Để giữ gìn sự tao nhã của mình, Chu Trì Tự tuân theo nguyên tắc uống ít và nhiều lần, vừa đi vừa uống hết một phần ba chai nước khoáng thành từng ngụm nhỏ. Cậu cụp mắt vặn nắp sao cho nắp phải vừa khít miệng chai, chợt thấp giọng: "Mì hơi cay." 

Tống Bách Dương kinh ngạc: "Cay… Cay hả?" 

Chu Trì Tự nhắc lại: "Tôi thấy cay." 

Hắn lại cảm thấy buồn cười: "Cậu không thích ăn cay à?" 

Chu Trì Tự gật đầu. 

Tống Bách Dương nhếch môi, chắp tay van xin nói đùa: "Xin lỗi cậu! Tôi không biết cậu không thích ăn hành với ăn cay, nếu biết thì tôi đã không rủ cậu ăn cái này rồi! Đại thần Chu đừng để bụng!" 

"Không có." Chu Trì Tự nghiêm túc nhìn ánh mắt đối phương: "Cậu khen ngon nên tôi muốn ăn thử mà." 

Tống Bách Dương ngơ ngác, có lẽ hắn không ngờ đối phương lại đáp lại lời nói đùa của mình với thái độ nghiêm túc như vậy. Hắn hơi ngạc nhiên, đang định đáp lại gì đó thì chợt nghe tiếng réo gọi quen thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!