Chương 49: Có điểm của tôi.

Tống Bách Dương hơi ngẩn ra, rồi cúi đầu cười.

"Tất nhiên là tôi sẽ không đưa cho nó rồi." Ôm lấy Chu Trì Tự, Tống Bách Dương nháy mắt với cậu: "Đừng lo."

"Ừ."

"Chịu đựng thêm mười ngày nữa là được đổi chỗ rồi." Chu Trì Tự nghĩ một chút, rồi lại nói với hắn.

"Ừ."

Cùng lúc đó, Chu Trì Tự tự nhủ trong lòng: Mình cũng phải chịu đựng thêm mười ngày nữa.

Sắp xong rồi.

Sớm thôi.

Kì thi tháng thứ ba của học kì này diễn ra vào cuối tháng Mười Một, kết quả sẽ được công bố vào ngày cuối cùng của tháng – thứ Ba, khi Tống Bách Dương không phải lên giảng đường học đội tuyển.

Kết thúc tiết tự học buổi tối đầu tiên, Tôn Huệ Vân âm thầm bước vào lớp, lặng lẽ đặt bảng điểm lên chỗ ngồi của Tống Bách Dương.

Hắn lấy băng keo trong suốt từ ngăn kéo bàn ra. Hắn không thích dùng băng keo hai mặt. Nếu có vấn đề gì, hắn sẽ dùng băng keo trong để dán lại, mặc dù đối mặt với nguy cơ rách giấy. 

Vì thế, một đoạn băng keo dài đã mất độ dính được để lại ở cuối, với nét chữ ngổn ngang của Tống Bách Dương dày đặc, xiêu vẹo trên đó.

Tống Bách Dương cắn đứt đoạn này bằng hàm răng chắc khỏe của alpha.

Phương Văn Trạch không biết mình đã ngừng viết từ lúc nào. Khi Tống Bách Dương há miệng cắt đứt đầu băng keo, cậu ấy lập tức thì thầm: "Cậu cho tôi xem trước được không?"

Nghĩ đến chuyện Phương Văn Trạch chống gậy đến bảng tin lớp ở hàng ghế sau khá bất tiện, hơn nữa giờ học vẫn chưa kết thúc, việc rời khỏi chỗ ngồi mà không xin phép bị Tôn Huệ Vân xem là vi phạm nội quy lớp, Tống Bách Dương nhanh chóng nảy ra một ý.

Hắn nói: "Cậu xem thử đi."

"Cảm ơn cậu."

Phương Văn Trạch nín thở cầm bảng điểm, vẻ mặt vừa lo lắng, vừa mong đợi.

Nhưng khi những cái tên trong bảng điểm hiện ra trước mắt, ánh mắt mong đợi trong mắt Phương Văn Trạch hoàn toàn tan biến. Cậu ta phải nhìn đi nhìn lại kết quả nhiều lần, âm thầm ghi nhớ từng con số.

Rồi cậu ta ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Tống Bách Dương.

Mặt Tống Bách Dương vẫn bình thường: "Xem xong thì đưa tôi."

Phương Văn Trạch vội vàng quay mặt đi, cúi đầu đưa tờ danh sách xếp hạng cho Tống Bách Dương, rồi lại nói lời cảm ơn.

Hình như "cảm ơn" là câu cửa miệng của Phương Văn Trạch.

Nói xong, cậu ta không khỏi ngước nhìn Tống Bách Dương.

Hắn cảm thấy Phương Văn Trạch muốn nói gì đó với mình – môi cậu ta đã mấp máy hồi lâu.

Nhưng hắn không quan tâm.

Tống Bách Dương định cầm danh sách xếp hạng đi thì nhận thấy Phương Văn Trạch không hề buông tờ giấy ra, mà còn nắm chặt, khiến nó càng nhăn nhúm thêm, mặc dù cậu ta đang đưa cho hắn. 

Tống Bách Dương cúi đầu chỉ vào tờ danh sách: "Có buông ra được không?"

Phương Văn Trạch dường như chợt tỉnh, rồi lúng túng bỏ tay ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!