Thứ Ba, danh sách học sinh đội tuyển được vào vòng hai đã được quyết định.
Các giáo viên gửi danh sách đến cho chủ nhiệm các lớp.
Tống Bách Dương nhận danh sách học sinh trúng tuyển từ tay Tôn Huệ Vân rồi mang về lớp học. Hắn vừa đến nơi thì chuông reo, nên đành phải chờ đến lúc hết tiết để dán danh sách lên bảng tin lớp.
Đến giờ tan học, Tống Bách Dương không dám chần chừ thêm nữa. Hắn đang định rời khỏi chỗ ngồi với danh sách thì nghe thấy Phương Văn Trạch bên cạnh gọi tên mình.
"… Tống Bách Dương, cậu cho tôi xem danh sách trước được không?"
Phương Văn Trạch vốn đang ngồi ở bàn học. Vì đi đứng bất tiện, cậu ta chỉ có thể từ từ xoay thân trên đúng chín mươi độ, mỉm cười thận trọng với Tống Bách Dương: "Tôi không tiện đi ra sau."
Tống Bách Dương đưa tay ra, cầm một tờ giấy mỏng với vài dòng chữ đen phỏng Tống thể: "Đây."
"Cảm ơn cậu."
Phương Văn Trạch rụt rè rướn cổ, dán mắt nhìn vào danh sách như tìm kiếm điều gì đó. Chẳng mấy chốc, ánh mắt cậu ta dừng lại ở ngay một vị trí – tên của chính mình.
Cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường, Phương Văn Trạch không hề tỏ ra quá ngạc nhiên. Ngược lại, giữa hai hàng lông mày cậu ta thoáng hiện một chút nhẹ nhõm.
"Cảm ơn cậu nhé, tôi xem xong rồi. Cậu ra sau dán nó lên đi." Phương Văn Trạch không nhìn nữa, mà quay người lại, cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.
Tống Bách Dương sải bước dài đến bảng thông báo, dán danh sách bằng băng dính trong suốt. Bỗng nhiên, có người vỗ vai anh từ phía sau. Tống Bách Dương vô thức giật mình, quay lại nhìn…
"Giang! Quân!"
Giang Quân, kẻ đang lén lén lút lút đứng sau lưng Tống Bách Dương, cười phá lên.
Hai người vươn đầu nhìn vào danh sách những người đã vượt qua vòng một của kì thi chọn đội tuyển Toán. Đúng như mong đợi, cả hai đều tìm thấy tên mình trong đó.
Tống Bách Dương còn xem giúp Chu Trì Tự – tên cậu ấy đương nhiên phải có trong danh sách.
Có tổng cộng tám cái tên. Tống Bách Dương nhớ hồi đầu lớp có mười người đăng kí, tức là tỉ lệ đậu vòng hai lên đến 80%.
Nói gì thì nói, đây vẫn là lớp chọn, còn ở các lớp chương trình chuẩn, tỉ lệ có thể sẽ thấp hơn một nửa.
Giang Quân không rời đi ngay, mà tiếp tục xem những người khác trong danh sách. Cậu ta nhanh chóng phát hiện ra điều gì đó không ổn, chỉ vào một chỗ trên danh sách: "Anh Tống! Chỗ này lạ quá!"
"Có chuyện gì vậy?"
"Anh Tống, nếu tao nhớ không nhầm thì Phương Văn Trạch không tham gia vòng tuyển chọn đầu tiên? Lúc đó nó bị gãy chân, vẫn đang nằm viện để hồi phục mà? Tại sao nó lại có tên trong danh sách?
Tống Bách Dương im lặng một lúc.
Thấy nét mặt hắn thay đổi, Giang Quân không khỏi hỏi: "Anh Tống, mày sao vậy? Sao không nói gì hết? Mày biết chuyện này không?"
Tống Bách Dương chậm rãi lắc đầu: "Không."
Hắn nói thêm với Giang Quân: "Nhưng tao sẽ để ý, có gì tao nói mày ngay."
"Ừ." Giang Quân nhìn chằm chằm vào ba chữ "Phương Văn Trạch" trên danh sách, khinh khỉnh nói: "Mong nó không được đối xử đặc biệt nữa."
Tống Bách Dương không trả lời.
Nghĩ đến một vài chuyện lặt vặt, ngay cả hắn cũng không dám chắc chắn.
Suy cho cùng, Tôn Huệ Vân đã có "tiền án" phá hoại sự công bằng của quy định trường học chỉ vì Phương Văn Trạch.
Ngay từ trưa hôm trước, khi Tôn Huệ Vân đến hỏi thăm chân Phương Văn Trạch để nói rằng chân cậu ấy bất tiện, dễ va quệt trên đường, không nên tiếp tục đến giảng đường học nữa, Tống Bách Dương đã cảm thấy kì lạ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!