Chẳng mấy chốc, tất cả sách vở của Tống Bách Dương đều được chuyển đi hết.
Chỗ ngồi hiện tại của hắn ở ngoài cùng bên trái hàng thứ năm. Khoảng cách theo chiều dọc giữa hắn với Chu Trì Tự rút ngắn lại còn không, nhưng khoảng cách theo chiều ngang lại trải dài khắp lớp học. Hắn thực sự không biết mình đang ngồi gần hơn, hay là xa người ta hơn.
Tống Bách Dương đã nghe tên Phương Văn Trạch nhiều lần trong những lời khen của Tôn Huệ Vân, cả những câu chửi của Giang Quân, nhưng hắn ít khi gọi tên đối phương, mà cậu ta thì lại ngồi ngay bên cạnh hắn.
Không hiểu sao hắn thấy hơi lạ.
Tống Bách Dương nghĩ ngợi một lúc rồi lấy một cuốn sách tiếng Anh dưới hộc bàn ra xem, từ bỏ ý định chào hỏi mấy câu với Phương Văn Trạch.
Ấy thế mà cậu ta chủ động bắt chuyện với hắn trước: "Cảm ơn lớp trưởng."
Mặc kệ đối phương cảm ơn mình vì điều gì, Tống Bách Dương vẫn đáp đúng một câu: "Không có gì."
Phương Văn Trạch không có ý định dừng lại ở đây: "Tôi biết cô Tôn tìm cậu vì chuyện của tôi, nhưng không ngờ cậu lại đồng ý. Tôi bất ngờ lắm, thực sự cảm ơn cậu…"
"Không có gì, không có gì."
"Nhân tiện tôi nói luôn." Vì Phương Văn Trạch chủ động bắt chuyện, Tống Bách Dương thừa cơ nói với đối phương: "Tôi với Chu Trì Tự sẽ thay phiên nhau mang cơm cho cậu. Muốn ăn gì thì cứ nói, bọn tôi lấy cho."
"Phiền hai cậu quá! Tôi không có kiêng khem gì cả, mấy cậu lấy gì tôi ăn đó thôi. Cảm ơn cậu nhiều lắm."
Nói đoạn, cậu vội vàng lấy thẻ ăn từ trong túi ra, nhẹ nhàng đẩy đến bàn Tống Bách Dương.
Đến khi xong xuôi, Phương Văn Trạch chợt nhận ra điều gì đó: "Chu Trì Tự cũng giúp tôi mang cơm hả?"
Tống Bách Dương nghĩ thầm: Cậu ấy giúp tôi.
Nhưng hắn vẫn khẳng định với Phương Văn Trạch: "Ừ."
Xem như hắn hỗ trợ Chu Trì Tự xây dựng hình ảnh rộng lượng, bao dung; mà hắn có nói như thế thì cậu ấy cũng chẳng mất gì.
Ánh mắt Tống Bách Dương bất giác chuyển sang hàng ghế thứ năm cạnh cửa sổ, hẳn rồi, nhìn thẳng sang Chu Trì Tự.
Cậu ấy đang học từ vựng.
Thực ra là trông Chu Trì Tự như đang học từ vựng.
Đôi mắt cậu lơ đãng lướt qua những chữ cái tiếng Anh lít nha lít nhít, nhưng chẳng có từ nào lọt vào đầu hắn. Cậu nhìn xuống quần đồng phục của mình, đúng hơn là đôi chân khoẻ mạnh bên dưới lớp vải ấy.
Nếu nó bị gãy, liệu Tống Bách Dương có ngồi cùng bàn với mình không?
Ngay sau đó, Chu Trì Tự giật mình vì ý tưởng điên rồ của mình.
Thôi bỏ đi, chân mình có làm gì sai đâu.
Vừa âm thầm xua tan ý nghĩ này, Chu Trì Tự vừa kiên nhẫn tự nhủ: Kệ đi. Một tháng nữa là hai người này không ngồi chung với nhau nữa rồi.
Sau đó, cậu lấy một viên kẹo UHA matcha trong cặp ra, từ từ bóc vỏ rồi cho vào miệng. Nhưng cậu nhai quá mạnh, khiến nó phát ra tiếng lạo xạo, nát thành từng mảnh với tốc độ nhanh nhất.
Chậc, hơi khó chịu.
–
Sau tiết học thứ tư, Chu Trì Tự đi tìm Tống Bách Dương.
Lúc này, hắn đang hỏi Phương Văn Trạch: "Cậu không chọn món nào hả?"
Chu Trì Tự đứng sang một bên, lặng lẽ chờ đợi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!