Chương 45: Không vui.

Sở dĩ Tống Bách Dương xuất hiện ở tầng dưới tòa nhà giảng dạy sớm thế này là bởi hắn đã nhận được chỉ thị từ Tôn Huệ Vân: hôm nay là ngày Phương Văn Trạch trở lại trường, nên cô nhờ hắn đứng đây để "hộ tống" người ta. 

Chu Trì Tự chủ động xin đi cùng Tống Bách Dương, nên mới xảy ra cảnh tượng hiện tại.

Để tránh không đón được Phương Văn Trạch, hai người đã thống nhất gặp nhau lúc sáu giờ bốn lăm.

Hôm nay, cả hai đều đến sớm hơn giờ hẹn hẳn mười lăm phút.

Tống Bách Dương không thể ngồi yên nếu không có ghế, vì tay chân dài mà ngồi xổm thì khó chịu. Hắn vừa học được vài từ là phải đứng dậy đi vài bước.

Chu Trì Tự không ngại hắn nhốn nháo. Thỉnh thoảng cậu nhìn sang Tống Bách Dương, ánh mắt như thể nhìn mấy con khỉ nhảy nhót tưng bừng trong sở thú.

"Đến rồi! Tôi thấy Phương Văn Trạch!" Tống Bách Dương chợt nói.

Chu Trì Tự cất sách Tiếng Anh vào túi đồng phục.

Phương Văn Trạch mặc đồng phục mùa thu, quần ống rộng thùng thình bên mắt cá chân bó bột. Cậu ta chống hai cái nạng, bước đi hơi khó khăn – có lẽ vì mới bắt đầu dùng nạng nên vẫn chưa quen.

Đằng sau Phương Văn Trạch là một người phụ nữ trung niên mặc áo sơ mi voan hoa đen, một tay đỡ lưng cậu ta, tay kia cầm một chiếc túi nylon trong suốt to oạch, chậm rãi tiến về phía trước theo nhịp bước của cậu.

Khi hai người tới chân tòa nhà giảng dạy, Tống Bách Dương chào mẹ Phương Văn Trạch: "Chào cô ạ!"

Chu Trì Tự cũng lên tiếng: "Chào cô."

Tống Bách Dương là lớp trưởng từ năm lớp mười đến giờ, nên hắn thường hỗ trợ thu các khoản tiền nằm ngoài học phí. Mẹ Phương Văn Trạch cũng biết hắn: "Con hẳn là Tống Bách Dương. Cô biết con mà – con là lớp trưởng, điểm Ngữ văn lúc nào cũng cao." 

Cô quay sang nhìn Chu Trì Tự thì thấy không quen: "Con tên gì? Trí nhớ cô hơi kém." 

"Chào cô, con là Chu Trì Tự."

"Hoá ra là Chu Trì Tự!" Mẹ Phương Văn Trạch nói: "Cô có nghe danh con rồi. Con học giỏi lắm!"

Rồi cô quay đầu nói với Phương Văn Trạch: "Con nên học bạn nhiều hơn, xin lời khuyên xem người ta làm sao mà kì thi nào cũng đứng nhất, học hỏi các bạn."

Phương Văn Trạch không chịu nổi: "Mẹ à."

Tống Bách Dương và Chu Trì Tự nhìn nhau, cười ngượng ngùng.

"Haiz, Phương Văn Trạch không cứng rắn lắm đâu. Nó đúng là một cái xương mỏng manh nhất trong các omega, té cái là gãy ngay." Cô trừng mắt nhìn con, như đang thầm trách cậu ta không cẩn thận để bị gãy xương.

Rồi cô quay sang dúi cái túi nylon đang cầm vào lòng bàn tay Tống Bách Dương: "Mấy ngày nay cô ngủ không ngon vì lo Phương Văn Trạch đi học thế nào; ở nhà thì chậm trễ việc học, đến trường thì lớp ở tầng năm, lên xuống cầu thang bất tiện, cô lại không có thời gian để trưa đi đón nó…"

Mẹ Phương Văn Trạch thở dài rồi nói tiếp: "Cô Tôn xếp chỗ cho con ngồi cạnh nó, tháng tới cô nhờ con để ý tới nó một chút nhé." 

Túi nylon trong suốt đựng đầy đủ các loại đồ ăn vặt, trái cây nên nặng trĩu. Da thịt trên ngón tay cô bị túi siết lại, hằn lên mấy vệt đỏ.  

Tống Bách Dương vội vàng từ chối: "Cô ơi, không cần đâu. Đây là việc con nên làm mà."

Mẹ Phương Văn Trạch đáp lại: "Nhận đi, nhận đi, sao con lại khách sáo thế?"

Tống Bách Dương vẫn từ chối: "Không, không đâu ạ."

"Cô còn phải nhờ con mang cơm cho nó mỗi ngày, con mà không nhận là cô ngại lắm, thật đó."

"Nhận đi, cô chỉ muốn cảm ơn con thôi."

Mẹ Phương Văn Trạch đẩy đồ ăn vặt với trái cây vào tay Tống Bách Dương. Cô đã nói như thế mà hắn vẫn không nhận thì lại thành ra không tử tế, nên hắn im lặng nhận lấy. 

Khi lên cầu thang, mẹ Phương Văn Trạch cõng cậu ta trên lưng, còn Chu Trì Tự và Tống Bách Dương mỗi người cầm một cây nạng. Anh Tống còn vác theo một túi đồ ăn vặt với trái cây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!