Chương 44: Không thể từ chối.

Chu Trì Tự cũng hết hồn. Cậu im lặng một lúc rồi nhìn Tống Bách Dương: "Không từ chối được hả?"

Tống Bách Dương thở dài, đau đầu cào tóc. May mắn thay, tóc hắn vẫn dày, chịu được sức công phá của mười ngón tay, bởi vì có những bạn học Khoa học tự nhiên đến mức hói, không dám tác động lực lên tóc hay da đầu.

"Không thể từ chối."

Chu Trì Tự từ từ nhíu mày: "Tại sao?"

"Phương Văn Trạch bị gãy chân nên phải bó bột, còn tôi là lớp trưởng." Tống Bách Dương giải thích: "Tôn Huệ Vân còn nói thứ Hai tuần sau nó đi học vì không muốn trễ nãi việc học."

Chu Trì Tự hiểu ngay.

Cậu im lặng một lúc lâu, nhưng lông mày như muốn hôn nhau tới nơi. 

Tống Bách Dương tiếp tục nói: "Năm, sáu ngày nay nó không đi học, ai ngờ bị gãy chân. Cậu cũng để ý nó học đội tuyển, nhưng hôm nay lại không đi thi." 

"Tôi không để ý."

Lần này, hai người cùng đến tầng hai căn tin trường, đứng bên cửa sổ canh bò Lan Châu, chờ hai phần món ngon nhất trong những món dở… 

Lần này, Chu Trì Tự ghi nhớ được "khắc tinh" của mình: "Chú ơi, không hành ạ."

"Ok."

Mì vẫn chưa có, thế mà hai thằng nhóc đã tìm được chỗ ngồi. Tống Bách Dương đi lấy muỗng đũa inox, còn Chu Trì Tự bưng hai chén canh.

Tống Bách Dương không ngờ cậu lại lấy hai chén, cười phá lên: "Ăn mì mà cũng phải ăn canh sao?"

Chu Trì Tự liếc nhìn Tống Bách Dương: "Không được à?"

Hắn cười: "Được chứ, được chứ."

Hai người bắt đầu chú tâm ăn mì.

Chu Trì Tự không có thói quen nói chuyện khi ăn, nên trong suốt quá trình nhai nuốt, cả hai đều ăn ý giữ im lặng.

Ăn xong, bọn họ không rời đi ngay, mà ngồi ở căn tin trò chuyện một lúc.

Chu Trì Tự nhắc lại câu chuyện Tống Bách Dương chưa nói xong: "Tôn Huệ Vân nói gì với cậu trong văn phòng về việc đổi chỗ?"

"Cô nói mấy ngày trước có vụ tai nạn, Phương Văn Trạch bị gãy chân. Chủ Nhật này nó xuất viện. Theo lí mà nói, nó nên ở nhà để dưỡng thương." Tống Bách Dương đáp: "Cậu cũng biết gãy xương mất cả trăm ngày mới lành, lịch học lớp mười một lại dày đặc, nghỉ học ba tháng thì e là theo không kịp đâu, nói thẳng ra thì khác gì ở lại lớp một năm." 

"Thế nên, cuối cùng nó quyết định đến lớp."

Chu Trì Tự hỏi lại: "Lớp mười một học ở lầu năm, nó gãy chân sao leo cầu thang được?" 

"Tôi thấy Tôn Huệ Vân có ý nói mẹ Phương Văn Trạch sẽ đưa nó đi học, chắc cô ấy sẽ cõng nó lên, chứ đi nạng leo tầng năm cũng khó." 

Chu Trì Tự thở phào nhẹ nhõm: "Tôi còn nghĩ Tôn Huệ Vân muốn cậu cõng Phương Văn Trạch lên xuống cầu thang mỗi ngày."

Tống Bách Dương giả vờ sợ hãi, "Cô muốn tôi mệt chết hả?!"

"Nếu cô dám làm thế thì…" Tống Bách Dương đập tay phải xuống bàn: "Từ chức! Bố nghỉ việc! Ai muốn làm lớp trưởng thì lên mà làm!" 

Cả hai đều không thể nhịn cười.

Được một lúc, Tống Bách Dương không cười nữa, mà nghiêm túc nói: "Thứ nhất, tôi là lớp trưởng, không thể trốn tránh trách nhiệm. Thứ hai, tôi là học sinh nội trú, thường đến sớm hơn học sinh bán trú, nên khả năng cao là tôi sẽ đến sớm hơn Phương Văn Trạch."

"Cậu biết Phương Văn Trạch không được lòng mọi người trong lớp mà. Nếu tôi không giúp cậu ta, có thể sẽ còn phiền hơn đấy." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!