"Được." Tống Bách Dương vui vẻ đồng ý, cũng không khách sáo với Chu Trì Tự. Được cho không hàng đầu như thế, chỉ có mấy con gà mới từ chối.
Ngẫm nghĩ một lúc, hắn nói: "Nhưng không thể để cậu giữ chỗ cho tôi mãi được."
Tống Bách Dương đề nghị: "Thay phiên nhau đi."
Chu Trì Tự có vẻ đang cười, "Ừ."
Lúc này, hình ảnh Giang Quân vừa đi về phía hàng ghế cuối cùng hiện lên trong đầu Tống Bách Dương. Hắn im lặng vài giây: rồi hỏi: "À mà… Khi giữ chỗ, cậu ôm hai ghế được không?"
"Tôi nghĩ Giang Quân cũng muốn ngồi ở hàng ghế đầu."
Hắn còn thuận miệng cải thiện kế hoạch vừa rồi: "Ba người tụi mình thay phiên nhau giữ chỗ."
Chu Trì Tự ngạc nhiên một lúc, rồi từ từ thu lại nụ cười hiếm hoi của mình.
Cậu không nhìn Tống Bách Dương nữa, cầm chặt cây bút gel đen trên bàn rồi cúi đầu xuống. Trông cậu không có vẻ gì là sắp làm bài, mà chỉ để người khác không thấy mặt mình thôi.
Tống Bách Dương nghĩ Chu Trì Tự vẫn còn đang cân nhắc nên cứ hỏi tới: "Ừm… Được không?"
"Nếu phiền quá thì thôi."
"Được chứ." Chu Trì Tự cúi đầu nói.
Chẳng mấy chốc mà chuông đã reo lên, một giáo viên bước vào, mang theo tài liệu học.
–
Đội tuyển không học vào buổi tối, mà học ba buổi một tuần: thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu.
Trong giải lao sau tiết đầu tiên, Tống Bách Dương, Chu Trì Tự và Giang Quân bàn bạc chi tiết về kế hoạch chiếm chỗ. Bọn họ có ba người, vừa đẹp để mỗi người phụ trách một ngày. Chu Trì Tự được phân công vào thứ Sáu. Buổi học thứ hai lại đúng vào thứ Sáu, thế nên nhiệm vụ vẻ vang này được giao cho cậu.
Chu Trì Tự chiếm ba cái ghế cạnh nhau.
Tống Bách Dương với Giang Quân bước vào giảng đường đúng lúc chuông reo, nhanh chóng thấy đại thần Chu ngồi ở hàng ghế đầu.
Anh Tống hỏi: "Cậu ngồi chỗ nào?"
Chu Trì Tự chỉ vào một chỗ ngồi bên trái và bên phải mình – ba chỗ ngồi liên tiếp. Cậu ngồi ở ghế thứ hai, cách Tống Bách Dương và Giang Quân một khoảng.
Cậu bình tĩnh nói rõ: "Tôi thích ngồi ở giữa."
Vị trí này cực kì bất tiện nếu Giang Quân muốn "nấu xói" với Tống Bách Dương trong lớp, ngay cả việc chuyền giấy cũng phải đi qua Chu Trì Tự.
Mới hết có một tiết, tiết sau vừa vào được mười phút, Giang Quân đã cố gắng thương lượng với Chu Trì Tự: "Đại thần Chu, đổi chỗ được không? Tôi muốn tỉ tê với anh Tống."
Chu Trì Tự chưa kịp nói gì thì Tống Bách Dương đã phản bác: "Ừ, ừ, chuyện quan trọng tới mức phải đổi chỗ à? Chờ về lớp rồi nói không được hay sao?"
Hắn còn giả vờ khiển trách đối phương: "Mày nên biết ơn vì có người giữ chỗ cho, đừng kén chọn nữa."
Giang Quân không để ý đến Tống Bách Dương, quay đầu nhìn Chu Trì Tự, cố gắng năn nỉ một lần cuối cùng: "Đại thần Chu còn chưa lên tiếng, anh Tống à, mày xen vào làm gì."
Sau đó, cậu ta cười rồi hỏi Chu Trì Tự: "Đại thần Chu, ý cậu thế nào?"
"Tôi thấy anh Tống nói có lí."
Giang Quân: …
Tống Bách Dương ở bên cạnh tinh ý bắt được từ khóa trong câu nói của đối phương. Như thể vừa phát hiện ra một châu lục mới, hắn hào hứng nói: "Cậu gọi tôi là anh Tống? Cậu thực sự gọi tôi là anh Tống? Cậu gọi lại lần nữa được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!