Chương 42: Mặt đối mặt.

Tống Bách Dương im lặng một lúc lâu, trông cứ ngơ ngác. 

Chu Trì Tự vẫn ngẩng đầu, đôi mắt nâu sẫm ngước lên, ánh mắt luôn hướng về phía đối phương: "Cậu không muốn thì thôi, coi như tôi chưa nói gì."

"Được chứ."

Yết hầu của Tống Bách Dương khẽ chuyển động. Hắn cười rồi đáp như thế.

"Nhìn cậu đáng thương quá."

Chuyến đi đến kí túc xá của Chu Trì Tự kết thúc khi Tống Bách Dương đi mua kẹo sữa UHA.

Cầm hộp giấy dài màu xanh, đại thần Chu cảm thấy trời hôm nay đẹp thật – một trận đánh nhau đáng vô cùng, lại còn có "thu hoạch" bất ngờ. 

Chu Trì Tự kiên định một ngày không ăn quá hai viên, thế là cậu không xé bất kì một cái vỏ kẹo nào trong suốt giờ tự học buổi tối. Nhưng thỉnh thoảng cậu vẫn mở cặp để lấy nó ra ngắm nghía. Cậu làm như thế tận ba lần trong một tiết học, nhìn cứ ngô ngố thế nào.

Đến tiết tự học thứ hai, Tôn Huệ Vân xuất hiện.

Cô không chỉ đến đây để thị sát, mà còn tiện nói về kì thi Toán.

"Chúng tôi sẽ chọn hai học sinh để đại diện trường tham gia kì thi học sinh giỏi cấp tỉnh, nếu vượt qua kì thi cấp tỉnh thì có thể tham dự kì thi cấp quốc gia. Giải thưởng cấp quốc gia rất có lợi cho kì thi tự chủ tuyển sinh, nên các em có thể cân nhắc. Nhà trường khuyến khích tất cả học sinh tham gia, bất kể giới tính hoặc giới tính đi kèm."

Tự chủ tuyển sinh là hình thức tuyển sinh cho phép các trường đại học Trung Quốc có quyền tự quyết định trong việc tuyển chọn sinh viên, đặc biệt là sinh viên quốc tế, thường đi kèm với các chương trình học bổng. 

"Tôi đã giao đơn đăng kí cho lớp trưởng Tống Bách Dương, hạn chót để ghi danh là tối mai; ngày mốt, tôi sẽ gửi danh sách cho Phòng Giáo vụ. Sau đó, nhà trường sẽ bố trí giáo viên phụ đạo cho các học sinh đã đăng kí; địa điểm tạm thời ở giảng đường, thời gian cụ thể là tiết tự học thứ nhất và thứ hai." 

"Nếu các em đang vật vã với kiến thức trong sách giáo khoa, thì tôi không khuyến khích đăng kí. Ai rảnh thì có thể thử, nhưng không nên bỏ qua nền tảng cơ bản chỉ để thi, vì đa số các em vẫn phải thi đại học…" 

Sau tiết học thứ hai, Chu Trì Tự đến hàng cuối cùng để gặp Tống Bách Dương.

Kiến thức học kì một lớp mười một rất khó. Dù đây là lớp chọn, nhưng số học sinh đến tìm lớp trưởng để ghi danh chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Tống Bách Dương đưa danh sách cho Chu Trì Tự rồi chỉ vào chỗ trống: "Cậu điền tên vào dòng này."

Giang Quân nhìn thấy vết thương trên mặt Chu Trì Tự thì hỏi: "Sao cậu bị thương thế?!"

Chu Trì Tự đáp lại: "Tôi vô tình bị té."

Giang Quân "ồ" một tiếng.

Tống Bách Dương: … Thế mà cũng có người tin.

Chu Trì Tự điền vào mẫu đơn rồi đi. Giang Quân cầm tờ đơn từ bàn Tống Bách Dương: "Để tao xem có bao nhiêu người đăng kí rồi…"

"Ủa, sao mới có năm người vậy?"

Tống Bách Dương giải thích: "Thi cái này mất thời gian quá, mà phần lớn đều dã tràng xe cát biển Đông, vì mình làm sao bằng mấy đứa trường khác chuẩn bị cho kì thi từ năm lớp mười."  

Nói đoạn, hắn cầm lấy tờ đơn đăng kí trên tay Giang Quân, viết tên mình ngay sau tên Chu Trì Tự.

Cậu ta hỏi: "Chẳng phải mày cũng vật vã hả? Mày nói mày giỏi Tiếng Anh với Ngữ văn, chứ không phải Toán, thế sao lại quyết định đăng kí?" 

Tống Bách Dương ậm ừ: "Thì tao tự nhiên muốn thử lại."

"Được đấy." Giang Quân liếc nhìn tờ đơn: "Phương Văn Trạch đăng kí rồi, bọn mình cũng không thể nhận thua." 

Cuối tháng Mười, kết quả kì thi tháng thứ hai đã được công bố. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!