Giang Quân làm việc vô cùng hiệu quả.
Trưa hôm sau, cậu ta đã làm xong danh sách học sinh trường A đạt giải trong hồi Kì thi Tài năng Liên môn, sau đó đưa cho Tống Bách Dương.
Cậu ta vẫn phải hỏi dò một câu, nhưng Tống Bách Dương từ chối trả lời.
Không những không nói gì, mà hắn còn chẳng thèm "nghiên cứu" danh sách này trong bất kì giờ ra chơi nào, để GIang Quân khỏi thấy rồi lại trêu chọc.
Buổi tối tan học, Tống Bách Dương cất danh sách vào túi đồng phục. Ban đầu, hắn định về đến kí túc xá mới xem; thế nhưng, hắn không khỏi nghía qua mấy lần trên đường về.
Danh sách chỉ có hai mươi người, ngoại trừ Chu Trì Tự, vẫn còn lại mười chín người.
Ngoại trừ bản thân, danh sách còn lại mười tám người.
Trong số mười tám người, có người hắn mới nghe tên, có người hắn đã nghe tên và gặp mặt, thậm chí có cả người quen nữa. Đối với những người này, sau này hắn có thể thử tìm hiểu xem bọn họ có từng tiếp xúc với Chu Trì Tự không.
Chỉ cần bỏ ít thời gian, hắn có thể thu hẹp phạm vi "tình nghi", từ đó suy đoán người cậu ấy nhắc đến ở sau tấm ảnh là ai.
Nghĩ đến đây, suy nghĩ của Tống Bách Dương bỗng khựng lại.
Mình đang làm gì thế này?
Cho dù thu hẹp phạm vi chỉ còn ba người, hắn cũng không thể xác định đó là ai.
Cho dù thu hẹp phạm vi chỉ còn một người, hắn cũng không thể chắc chắn suy đoán của mình là đúng.
Bởi lẽ đó, ngay từ đầu, đây đã định sẵn là một sự nỗ lực vô ích – vừa phí công, vừa vô nghĩa.
Đúng là có hơi điên rồ.
Tống Bách Dương buông một hơi thở dài, vo tờ danh sách lại, chuẩn bị vứt nó khi đi ngang qua thùng rác. Tuy nhiên, đứng bên cạnh thùng rác tái chế, hắn lặng lẽ thu cánh tay đang duỗi ra trên không trung, cất "viên giấy" vào túi đồng phục.
Hắn đã gần đến cổng kí túc xá nam.
Tên kí túc xá in nổi trên tường đập vào mắt Tống Bách Dương. Ánh mắt hắn lia xuống dưới, thế mà bất ngờ phát hiện một người đang ngồi xổm, cách cánh cổng không xa. Cậu ấy ở ngay dưới dưới dây phơi quần áo, lặng lẽ chơi đùa với mấy nhánh cỏ khô.
Đối phương mặc đồng phục học sinh, cả người co rúm lại, thoạt nhìn giống như một quả cầu màu xanh và trắng.
Hình bóng ấy có vẻ quen thuộc.
Tống Bách Dương nghĩ đến đây thì người kia ngẩng đầu lên.
"Chu Trì Tự?" Tống Bách Dương hơi giật mình.
Chu Trì Tự vứt những mảnh cỏ vụn trong tay, đứng dậy hỏi Tống Bách Dương: "Trong kí túc xá của cậu có bông băng với thuốc mỡ không?"
"Có." Tống Bách Dương gật đầu trước, sau đó nhận ra vấn đề trên khuôn mặt của Chu Trì Tự: "Sao trên trán cậu lại có vết thương?!"
Chu Trì Tự thế mà lại bình tĩnh: "Đến bông băng với thuốc mà tôi cũng không mua được trong siêu thị; hôm nay tôi lại không về nhà, nên đành dùng ké bông băng với thuốc trong kí túc xá của cậu thôi."
"Không sao." Tống Bách Dương nhìn vết thương trên trán của Chu Trì Tự, không hỏi thêm câu nào nữa: "Qua kí túc xá của tôi trước đã."
Cổng kí túc xá A kiểm soát không nghiêm ngặt, kể cả những học sinh không ở đây cũng có thể ra vào tự do.
Tống Bách Dương ở tầng một, hướng về phía bắc. Mỗi khi độ ẩm tăng cao, mặt đất lại ướt sũng.
Chu Trì Tự bước đi mà cảm thấy chân mình trơn trượt.
Bước vào kí túc xá, Tống Bách Dương nhanh chóng lấy một hộp thuốc trong tủ; mở ra chỉ thấy hộp thuốc, tăm bông, bông gòn các loại – nói chung là cần gì có đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!