Sau một hồi nghỉ ngơi, Tống Bách Dương không dám mồm mép nữa. Hắn mím chặt môi, vẻ mặt kiên quyết, quyết tâm sử dụng tất cả năng lượng hô hấp do mỗi tế bào trong cơ thể tạo ra để hoàn thành dự án vận chuyển vĩ đại này.
Chu Trì Tự im lặng đi về phía lớp học với Tống Bách Dương.
Đến cuối giảng đường, Tống Bách Dương lần nữa tiêu hao thể lực đến mức mệt mỏi lặng lẽ đặt bàn ghế trên tay xuống, sau đó hắn ngước nhìn bầu trời trong xanh.
Ánh nắng vàng rực chiếu vào cửa sổ kính tầng năm, giống như lớp bụi vàng bắn tung tóe trên bề mặt tường. Dưới tác dụng của trọng lực, các hạt bụi buộc phải rơi xuống, ánh sáng lập lòe biến mất trong không khí xung quanh, tựa như một giấc mơ hay một ảo ảnh.
Hắn đi đến hai kết luận đáng buồn…
Thứ nhất, lớp 11/1 ở tầng năm xa xôi hệt như bầu trời.
Thứ hai, bất kể giới tính đi kèm alpha có được ưu ái thêm thể lực hay không thì cũng đừng khoe khoang, bởi lẽ nó khiến người ta mệt gần chết.
Vì vậy, hắn thực sự không thể di chuyển nổi.
Nhưng vấn đề thể diện khiến hắn không biết phải nói với Chu Trì Tự thế nào, dù sao chính hắn cũng thề thốt với cậu rằng đây chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
May mắn thay, Tống Bách Dương tuyệt vọng đã nhanh chóng chờ đợi được vị cứu tinh: Giang Quân.
Lúc này, Giang Quân đang chậm rãi bước ra khỏi cầu thang. Hắn bước tới nắm lấy cánh tay cậu ta rồi thì thầm: "Giúp tao khiêng bàn lên."
Tống Bách Dương tiếp tục nỗ lực: "Mày xem mày mới chuyển hai cái băng ghế, chưa phát huy được hết tiềm lực đâu. Mày có thể cống hiến nhiều hơn cho lớp mình, mình có hiểu không? Nếu là một alpha tuyệt thế thì mày giúp tao dọn đi nào."
Giang Quân vui vẻ đồng ý. Cậu nhấc bàn lên rồi chậm rãi đi về lớp, khi đi cũng không quên nói với Tống Bách Dương: "Mày không cần gọi tao là alpha tuyệt thế…"
Tống Bách Dương: ?
"Gọi tao là ba được rồi." Giang Quân mỉm cười.
Tống Bách Dương cười rồi mắng người kia: "Đồ điên."
Sau một hồi chật vật khó khăn, mười phút sau, cuối cùng ba người cũng vinh quang bước vào cửa lớp. Dù đóng góp của hắn không được mọi người trong lớp ghi nhớ, nhưng Tống Bách Dương cảm thấy cả người mình đã thăng hoa, xuất thần. Thế nhưng Giang Quân nói với hắn đây là dấu hiệu của việc tiêu hao sực lực quá mức khiến toàn thân yếu ớt, kiệt sức.
Trong lớp không có ai, nhưng chiếc quạt trần cũ kĩ trên đầu kêu rè rè, Tống Bách Dương chỉ công tắc quay về vạch không, sau đó miễn cưỡng dùng chút sức lực cuối cùng để đặt chiếc bàn trở lại vị trí còn trống trong lớp học.
"Anh Tống, tao đi trước đây!" Giang Quân xua tay nói: "Mẹ tao còn đợi tao về ăn cơm!" Nói đoạn, cậu ta chạy thật nhanh.
Tống Bách Dương xua cánh tay mềm nhũn mà nói: "Đi đi, đi đi."
Nhưng hắn vẫn phải nhanh chóng khịa thêm một câu: "Con trai ngoan."
Hắn tin chắc Giang Quân sẽ không quay lại tranh cãi với mình vì cậu đang vội. Hơn nữa, trong mắt Tống Bách Dương, "vai vế" là điều rất quan trọng, vì vậy hắn phải trả cho Giang Quân "vai vế" của cậu ta.
Mãi đến khi không thấy bóng lưng cậu ta, Tống Bách Dương quay mặt định rời đi, lại ngạc nhiên phát hiện Chu Trì Tự vẫn còn ở trong lớp. Hắn đang định lên tiếng thì đối phương đã mở lời trước: "Cậu ăn tối ở căn tin sao?"
Tống Bách Dương gật đầu: "Ừ."
Chu Trì Tự mím môi, sau đó hỏi như đã quyết định: "Vậy mình… Xuống căn tin ăn cơm chung nhé?"
Tống Bách Dương lại gật đầu: "Được thôi."
–
Căn tin trường A càng ăn càng chán, chán ghét kinh khủng, nhìn chẳng ưa nổi, ghét mà không biết vì sao, càng đến đây càng khó chịu, một chán hai ghét ba mệt bốn cay đắng.
Tống Bách Dương và Chu Trì Tự không kịp đến căn tin vào giờ ăn, nên mấy món tạm chấp nhận được đã bị các học sinh sành ăn chọn hết. Mấy món còn lại toàn là ẩm thực "mix and match" khiến các đầu bếp Á – Âu tân thời phải sốc, chẳng hạn như trứng chiên đậu nành với nấm mèo hay xúc xích xào thơm.
Ngoài ra còn có những loại không "mix" gì cả, ví dụ như món xào hỗn hợp các loại cà chua, ớt xanh xào ớt đỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!