"Không." Tống Bách Dương trả lời: "Tôn Huệ Vân không thể ép tao được, nên tao ậm ờ cho qua thôi."
"Hừ, vậy thì tốt." Giang Quân thở phào nhẹ nhõm: "Nhưng mà anh Tống này, mày không thấy lạ khi Tôn Huệ Vân cố can thiệp vào mối quan hệ cá nhân của Phương Văn Trạch ở trường hả?"
"Tao nhớ chỉ có giáo viên tiểu học mới để ý ai chơi với ai, còn giáo viên cấp hai có khi chẳng thèm quan tâm, trừ khi có cãi vã không thể hòa giải, đánh nhau hoặc xâm hại cá nhân – những chuyện có tính chất nghiêm trọng hơn, thì giáo viên mới can thiệp."
"Được rồi, được rồi, đại ca, mày đừng nói nữa." Tống Bách Dương xua tay thở dài: "Tôn Huệ Vân mà giác ngộ được như vậy thì làm gì có chuyện thiên vị Phương Văn Trạch."
Giang Quân cũng thở dài, rồi như nghĩ ra điều gì đó, lông mày cậu ta lại nhíu lại: "Này, Anh Tống, tao hơi lo. Cô tìm mày vì Phương Văn Trạch lần đầu thì cũng sẽ có lần sau. Nếu cô thực sự nhờ mày để ý nó với tư cách là một lớp trưởng, mày lại không thể từ chối được, thì phải làm sao…"
Tống Bách Dương cười khổ: "Bởi tao mới nói tao đúng là lớp con mẹ nó trưởng thực thụ."
Giang Quân lại thở dài.
Nhìn bộ mặt u ám của đối phương, Tống Bách Dương buồn cười: "Hoàng đế chưa vội mà thái giám đã gấp."
"Chuyện chưa đến mà, mày nghĩ nhiều làm gì? Bỏ qua nội chiến, nghĩ đến bản thân mình đi."
"Nhân tiện, Giang Quân, tao hỏi mày cái này."
Tống Bách Dương nhớ lại: "Hồi học kì hai lớp mười, trường mình tổ chức thi liên môn Khoa học tự nhiên với Khoa học xã hội, hình như gọi là Kì thi Tài năng Liên môn ấy, ai được top mười ở mỗi môn đều được nhận giấy khen. Mày có cách nào lấy được danh sách những người được khen thưởng không?"
Giang Quân hỏi: "Cái lần mày ăn may lọt vào top mười của trường ấy hả?"
Tống Bách Dương: …
Hắn "ừ" một tiếng.
"Dễ lắm." Giang Quân trả lời ngay: "Mày cứ xem trên trang web chính thức của trường, vào mục Tin tức rồi tìm kiếm theo ngày là thấy ngay."
"Điện thoại của tao không có mạng, không biết bao giờ mới về nhà nữa." Tống Bách Dương nhìn Giang Quân: "Mày kiểm tra giúp tao danh sách những bạn lớp Khoa học tự nhiên và Khoa học xã hội được nhận thưởng đi. Ngoài họ và tên, mày xem được lớp nào luôn thì càng tốt."
"Được thôi." Giang Quân vui vẻ đồng ý: "Mà mày muốn xem danh sách này để làm gì?"
Tống Bách Dương cúi đầu sờ mũi, nhưng một lúc sau vẫn không nói gì.
"Gì hả?" Radar hóng hớt của Giang Quân bắt sóng: "Có biến?"
Tống Bách Dương vẫn không nói gì.
Trí tò mò của Giang Quân bắt đầu bành trướng: "Tao giúp mày, nhưng mày không tiết lộ "nội tình" được hả?"
"… Mày có giúp không? Không thì để tao đi tìm người khác."
"Có giúp, có giúp chứ." Giang Quân vội vàng gật đầu: "Tao thuận miệng hỏi, mày không muốn trả lời thì thôi, chứ căng thẳng như vậy làm gì?"
Sau đó, hắn nhìn Tống Bách Dương, cười xấu xa: "Phản ứng của mày làm tao nghĩ có chuyện gì đó xảy ra."
"đ*t." Tống Bách Dương cười rồi chửi lại: "Tuần này tao mà cho mày tham khảo bài tập Ngữ văn thì tao là con chó!"
"Này nhé, mày đang nhờ vả tao đấy, đã nhờ mà còn đe doạ à?"
–
Buổi tối tan học, hoàng hôn màu cam ấm từ từ trải dài trên đường chân trời, trong khuôn viên trường vẫn còn người đi lại.
Chu Trì Tự vẫn chưa ăn hết viên kẹo UHA vị matcha bất ngờ của Tống Bách Dương. Cậu lấy một viên ra khỏi túi đồng phục, từ từ bóc lớp giấy kẹo bên ngoài, ném vào miệng rồi bắt đầu nhai.
Cậu không đủ kiên nhẫn để ngậm kẹo trong miệng, chờ nó tan chảy trên đầu lưỡi. Cậu phải dùng răng nhai kẹo thành từng mảnh ngay từ đầu, với ý nghĩ làm như vậy sẽ giúp vị giác tiếp xúc hoàn toàn với vị ngọt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!