Chương 38: Tin đồn.

Chu Trì Tự nghe thế thì điếng người.

Tiếng bước chân bên tai ngày càng lớn, hối thúc não cậu phải hoạt động nhanh hơn; tối thiểu cậu phải bày ra một cái cớ phù hợp để che đậy chuyện ngu ngốc mình đã làm đêm qua.

Tống Bách Dương bước vào thì thấy thứ trên tay đối phương: "Cậu đang cầm… Áo đồng phục của tôi?" 

Chu Trì Tự đáp lại: "Ừ…"

Không đợi Tống Bách Dương hỏi, cậu nói tiếp: "Tối qua, lúc rửa mặt xong, tôi đi ngang phòng khách thì thấy áo đồng phục treo trên lưng ghế. Tôi tưởng là áo của tôi nên mới mang về phòng ngủ." 

"Sáng nay chuẩn bị mặc thì tôi mới thấy size không đúng."

"Xin lỗi cậu."

Hôm qua Chu Trì Tự là người về phòng ngủ sau, nên theo logic thì đúng là không có sơ hở.

"À, ra là vậy."

Tống Bách Dương cười: "Không sao, không sao đâu".

Nói đoạn, hắn cầm đồng phục rồi mặc vào.

Chu Trì Tự bên cạnh lén liếc nhìn Tống Bách Dương. Thấy đối phương có vẻ tin vào lời mình nói, cậu thầm thở phào nhẹ nhõm, tự nhủ sau này không được làm những chuyện vô lí như vậy nữa. Hiện tại, cậu với Tống Bách Dương chưa là gì cả, nếu làm thế thì hơi xúc phạm.

Cậu bình tĩnh đổi chủ đề: "À, hôm nay cậu có đi tự học không?"

"Có chứ." Tống Bách Dương cười nói: "Cậu quên rồi hả, học sinh nội trú làm gì có quyền chọn." 

Mấy ngày cuối tuần, xét đến việc nhà một số học sinh ở xa trường,  bán trú có thể lựa chọn học ở nhà hoặc đến trường học; đối với học sinh nội trú, Tôn Huệ Vân bắt buộc các bạn đến lớp, bởi vì cô hiểu rõ hiệu suất học tập của các bạn ở kí túc xá là thế nào. 

Chu Trì Tự đề nghị: "Ăn sáng xong rồi đi chung nhé."

Tống Bách Dương hỏi: "Đi thế nào?"

Chu Trì Tự suy nghĩ một lát: "Xe đạp điện của tôi vẫn để trong bãi xe trường vì hôm qua mình đi xe buýt về, vậy nên phải đi xe buýt thôi." 

"Ừ nhỉ, cậu có xe điện." Tống Bách Dương chợt nhận ra: "Sao hôm qua tôi không nghĩ đến chuyện chạy xe đưa cậu đến bệnh viện nhỉ?"

Chu Trì Tự liếc nhìn Tống Bách Dương rồi mỉm cười: "Ai mà biết được?"

"Haiz, tôi già thật rồi." Tống Bách Dương thở dài: "Trí nhớ của tôi kém quá."

Liếc nhìn Tống Bách Dương thêm lần nữa, Chu Trì Tự chọn cách thành thật với hắn.

"Thực ra là tôi cố ý không nói đó."

"Hả?" Tống Bách Dương nghiêng đầu.

"Trời lạnh quá, đi xe không nổi."

Tiết đọc sáng thứ Hai, không khí lớp học cực kì sôi động.

Ba từ "tiết đọc sáng" theo nghĩa đen là thời gian để các học sinh đọc thành tiếng trong buổi sáng đẹp trời, nhưng vì ai cũng đọc, giọng nói chồng chéo lên nhau, nên lúc này cực kì thuận tiện cho các bạn "nấu xói".

Chỉ cần dè chừng một chút, đừng để Tôn Huệ Vân bắt là được.

Hôm nay Giang Quân dậy sớm; vừa thấy Tống Bách Dương, ánh mắt cậu đã lóe lên vẻ hóng chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!