Tống Bách Dương cầm bức ảnh lên. Trong đó, những học sinh mặc đồng phục của trường Trung học phổ thông A đứng thành hai hàng trên bậc thềm xi măng, tay cầm giấy khen, phía sau là Ban Giám hiệu nhà trường và lá cờ đỏ năm sao.
Hẳn là buổi sinh hoạt sáng dưới sân trường.
Một lúc sau, Tống Bách Dương nhận ra mình cũng có mặt trong đám đông này.
Hắn cười ngốc nghếch, vô tư, vẫn còn nét trẻ con, ngây thơ.
Bức ảnh này được chụp hồi nào?
Những kí ức bị lãng quên dần quay trở lại. Tống Bách Dương nhớ lại hồi học kì hai lớp mười, trường A tổ chức thi liên môn Khoa học tự nhiên và Khoa học xã hội. Hắn chọn thi Khoa học tự nhiên, lại còn cực kì trộm vía. Lần ấy, hắn không chỉ "đánh lụi" đúng hết những câu trắc nghiệm, mà còn trả lời đúng những câu điền vào chỗ trống.
Vì vậy, hắn lần đầu bứt phá giới hạn, đứng trong top mười toàn trường.
Trong buổi sinh hoạt sáng ngay sau kì thi, mười học sinh đứng top Khoa học tự nhiên và mười học sinh đứng top Khoa học xã hội được lên nhận thưởng; thế là có bức ảnh này.
Ừ nhỉ, ai đã đứng hạng nhất trong kì thi liên môn đó?
Mình nhớ là… Chu Trì Tự.
Giây tiếp theo, Tống Bách Dương tìm thấy Chu Trì Tự trong bức ảnh tập thể – cậu ấy nổi bật giữa đám đông nhờ nước da trắng của mình. Hắn thực sự ngạc nhiên khi thấy trong năm học sinh thi Khoa học tự nhiên, Chu Trì Tự đứng ngay dưới hắn, gần đến mức như thế.
Nếu không có bức ảnh này, có lẽ Tống Bách Dương sẽ không bao giờ nhận ra…
Thì ra mình đã từng chụp ảnh chung với Chu Trì Tự.
Tống Bách Dương mỉm cười.
Những đầu ngón tay cầm ảnh chợt chạm phải mấy chỗ hơi gồ lên. Tống Bách Dương bối rối lật bức ảnh lại thì thấy dòng chữ phát hiện một dòng chữ bằng bút máy; hắn nhận ra nét chữ của Chu Trì Tự.
Phần bị gồ lên hẳn là do đầu bút đè mạnh khi viết.
Dòng chữ ấy là: Nụ cười của cậu giống như ngày đẹp trời.
Tống Bách Dương kinh ngạc.
Hắn thầm đọc đi đọc lại câu này trong đầu.
Mặc dù tính tình lông bông, nhưng phàm là ai có trình độ ngữ văn nổi bật thì càng nhạy cảm với từ ngữ. Khi đã suy xét kĩ, Tống Bách Dương mơ hồ hiểu ra điều gì đó.
Mình nhớ Giang Quân từng nói Chu Trì Tự có "crush" rồi.
Nhưng không biết là ai.
Nghĩ đến đây, chẳng hiểu sao mà tâm trạng dường như đang ở đỉnh cao tụt xuống. Niềm vui mà tất cả những trải nghiệm mới lạ hôm nay mang lại đã bị pha loãng. Như thể đi tàu lượn siêu tốc, người ta mong chờ được lên đến đỉnh cao nhất, nhưng không ngờ chưa gì mà đã rơi xuống rồi.
Khoảnh khắc tiếp theo, bức ảnh trên tay hắn bỗng bị lấy đi.
Lực ma sát do mép ảnh cọ vào lòng bàn tay kéo dài trong chốc lát, Tống Bách Dương nhìn đối phương.
Chu Trì Tự nắm chặt tấm ảnh, quay mặt sang nơi khác như cố giấu điều gì: "Mãi mới tìm thấy… Thì ra là kẹp trong sách… Tôi tìm hoài luôn…"
Tống Bách Dương thường nói chuyện với một nụ cười, cho dù trong lòng hắn thấy chẳng có gì vui. Hắn nhìn lưng Chu Trì Tự, cười rồi hỏi: "Sao cậu căng thẳng vậy? Ảnh này có gì không?"
Chu Trì Tự khựng lại một lát, môi mấp máy, muốn nói gì đó nhưng lại không nói ra.
Phản ứng này gần như đã khẳng định suy đoán của Tống Bách Dương. Nụ cười của hắn dần dần tắt hẳn, nhưng xâm phạm quyền riêng tư của người khác là chuyện hắn không bao giờ muốn làm.
Tiếc quá, lần này mình nhịn không được…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!