Chương 36: Cuốn sách tôi thích nhất là…

"Vậy thì tôi…" Tống Bách Dương nhe hai chiếc răng nanh: "Không khách sáo?"

Ngôi nhà của học sinh giỏi nhất trường trung học cơ sở lớp A dần hiện lên khi hai thằng nhóc bước đến nơi.

Chu Trì Tự dùng bốn ngón tay ấn công tắc; đèn bật sáng, phòng khách sáng lên trước tiên.

Sau đó, cậu vào bếp rót hai li nước nóng rồi mang ra hai chiếc li trông giống hệt nhau, đưa một li cho Tống Bách Dương.

Cầm li nước bằng cả hai tay, Chu Trì Tự cúi mắt nhìn hơi nước nóng bốc lên – sương mù mờ ảo đan xen với không khí khô hanh, khiến lông mi của cậu bị khó chịu, cứ cụp lên cụp xuống. 

Khô miệng thật. Tống Bách Dương đưa li nước lên môi bằng tay phải, ngửa đầu ra sau và uống một ngụm lớn. Bỗng, hắn nhớ ra, tuy đã giải quyết với giáo viên chủ nhiệm, nhưng cô trưởng nhà vẫn có thể "tra hỏi" hắn. Thế là hắn mượn điện thoại của Chu Trì Tự, thông đồng với mấy thằng bạn cùng phòng để tìm cớ, cuối cùng hoàn thành nhiệm vụ. 

Chu Trì Tự mời: "Cậu muốn ngồi đâu thì ngồi."

Tống Bách Dương câu nệ tựa người vào sofa trong phòng khách.

Thấy cây đàn guitar trong góc, hắn nhìn sang đối phương: "Cậu biết chơi guitar hả?"

"Không." Chu Trì Tự ngồi trên chiếc ghế sofa nhỏ bên cạnh hắn, cúi đầu nghịch hộp thuốc mới mang về từ bệnh viện: "Nói chính xác hơn thì tôi từng biết chơi."

Tống Bách Dương nhìn chỏm đầu Chu Trì Tự, bắt đầu cảm thấy buồn cười vì mơ hồ hiểu được ý cậu.

Hắn hỏi: "Từng biết chơi?"

Chu Trì Tự giải thích: "Tôi thường hứng thú với một thứ đó trong một thời gian ngắn thôi, dù là chơi đàn guitar hay hội họa. Một khi đã thành thạo, tôi sẽ bắt đầu bỏ ngang.  Đầu ngón tay của tôi thậm chí còn không giữ được dây đàn, nói chung là quên sạch sẽ những bản nhạc đã học rồi." 

"Bây giờ tôi chỉ có thể chơi bài "Twinkle Twinkle Little Star"."

Tống Bách Dương cười: "Sao chứ, cậu khinh thường "Twinkle Twinkle Little Star"!"

Tiếng cười của hắn rất có sức lan toả. Nó tràn ngập bên tai, khiến người ta khó mà giữ thái độ lạnh nhạt, khó mà không cười theo.

Thế là Chu Trì Tự cũng cười lớn.

Rút tờ hướng dẫn được gấp làm ba ra khỏi hộp thuốc hình chữ nhật, đại thần Chu từ từ mở nó ra rồi bắt đầu đọc.

Đọc một lúc, Chu Trì Tự nhận ra mình đã vô tình bỏ Tống Bách Dương sang một bên. Cậu dời mắt khỏi tờ hướng dẫn rồi hỏi: "Cậu có thói quen đọc hướng dẫn sử dụng trước khi uống thuốc không?"

Tống Bách Dương cười: "Tôi thường nghe theo lời khuyên của bác sĩ."

Chu Trì Tự nghiêm túc nói: "Hay nhỉ."

Rồi nói thêm: "Hướng dẫn sử dụng."

Tống Bách Dương: ?

"Sau một năm học Hoá, tôi nhận ra mình có thể đọc hiểu hướng dẫn sử dụng thuốc."

"Có gì khó hiểu trong hướng dẫn này hả?" 

Chu Trì Tự liếc nhìn Tống Bách Dương.

Cậu bình tĩnh đọc hướng dẫn sử dụng thuốc ibuprofen trên tay: "Tên hóa học của ibuprofen là axit α

-methyl-4-(2

-methylpropyl)phenylacetic. Dựa trên tên của nó, hãy viết cấu trúc hóa học, công thức cấu tạo tính khối lượng phân tử của nó…"

Nghe đến đây, Tống Bách Dương ngơ ra… 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!