Chương 34: Đứng đây đợi tôi.

Tâm thất trái và tâm thất phải lần lượt co bóp để cho máu với phổi được hoàn thành một vòng tuần hoàn, nhằm đáp ứng nhu cầu hoạt động sinh lí của các mô và cơ quan trong toàn cơ thể. Tuyệt đối không phải lí do nào khác.

Nhưng bây giờ không phải là lúc để lạnh nhạt.

Đôi vốn mím chặt của Chu Trì Tự khẽ mấp máy: "Xin lỗi cậu, tôi…"

Tống Bách Dương bỗng tiến lên vài bước rồi ôm chặt lấy vai đối phương. Hai người đối diện nhau, những câu tiếp theo của đại thần Chu tan hết vào khe hở trên bộ đồng phục của Tống Bách Dương, không thể tìm thấy đâu nữa.

Cánh tay hắn vòng qua vai trái của Chu Trì Tự, sau đó vỗ nhẹ lưng cậu, tựa như đang an ủi khi người ta bị lo âu, hay đang dỗ trẻ mẫu giáo đi ngủ. Cằm của Tống Bách Dương lướt qua vai phải của Chu Trì Tự. Cậu không quay đầu lại, nên cũng không nhìn thấy vẻ mặt của đối phương.

Giọng điệu nghiêm túc của hắn lại trở về giọng điệu vui vẻ thường ngày, nửa đùa nửa thật:

"Mặc dù tôi không biết mình đã đắc tội với bạn Tiểu Chu thế nào, nhưng trước hết, tôi muốn xin lỗi cậu. Tôi xin bạn Tiểu Chu gác lại thù hận cá nhân, tạm thời quên chuyện này, đi với tôi đến bệnh viện nhé."

"Đi khám về rồi cậu tính sổ với tôi sau. Kiên nhẫn một xíu thôi, được không nào?" 

Khi Tống Bách Dương nói câu này, người ta dễ dàng tưởng nụ cười với vẻ mặt ranh mãnh của hắn – y hệt như trò chuyện hằng ngày thôi. Sự nghiêm túc khác thường vừa rồi như thể ảo giác do dây thần kinh căng thẳng của Chu Trì Tự tạo ra vậy.

Hắn chẳng thèm cho Chu Trì Tự thời gian để trả lời, mà nói luôn một hơi: "Đứng đây đợi tôi, để tôi đi xin phép cô chủ nhiệm."

Sau đó, hắn lập tức bỏ chạy.

Chu Trì Tự đứng yên, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ chậm rãi chớp mắt.

Một lúc sau, Chu Trì Tự thấy Tống Bách Dương mang theo đơn xin nghỉ học ra khỏi văn phòng. Những đốm sáng in trên mặt đất bị cửa sổ cắt thành từng mảnh; hắn đi ngang qua, chúng rơi xuống lớp vải trắng của chiếc áo đồng phục như đính lên tấm áo giáp vàng lấp lánh.

"Tôi cũng xin nghỉ rồi, cậu không thể để tôi phí ngày phép được." Tống Bách Dương lắc tờ giấy trên tay: "Tôi đến lớp lấy cặp, đợi tôi nhé."

Mãi cho đến lúc tay xách cặp, chân bước xuống cầu thang với Tống Bách Dương, Chu Trì Tự vẫn còn hơi ngơ ngác.

Cậu thầm nghĩ: Sao Tống Bách Dương không nổi giận được nhỉ.

Tính cách chẳng giống ai.

Thực ra, sau tiết bốn buổi chiều, học sinh bán trú có thể về nhà cơm. Bởi lẽ đó, trường A lúc này không có ai gác cổng.

Tống Bách Dương lấy đơn xin nghỉ không phải để nghỉ cho bản thân, mà để tránh việc bị bảo vệ chặn lại khi quay về trường. Hắn phải giữ bằng chứng cho thấy mình có lí do chính đáng để vắng mặt trong buổi tự học buổi tối.

Lúc đám đông ùa ra ngoài, bọn họ cũng đã tới cổng trường, cách trạm xe buýt không quá xa.

Tống Bách Dương hỏi: "Đợi xe buýt hả? Hay là đi taxi?"

Chu Trì Tự lạnh đến mức rụt cổ lại: "Đợi xe buýt đi, tôi không vội."

"Ừ."

Đứng ở trạm xe buýt, ngắm nhìn bầu trời trôi qua lặng lẽ, rồi trở tối. Trời đêm thấm đẫm gió lạnh; nó luồn qua bầu không khí đông đúc, linh hoạt luồn vào cổ tay Chu Trì Tự.

Cậu khoanh tay, không khỏi lại hắt xì một cái.

"Lạnh lắm không?"

"Không sao."

Tống Bách Dương nửa tin nửa ngờ, nhưng cân nhắc một hồi, hắn vẫn cởi áo khoác đồng phục của mình ra để đội lên đầu Chu Trì Tự.

Có một lượng rất nhỏ pheromone của Tống Bách Dương vương trên đồng phục của hắn. Tuy không có mùi, nhưng Chu Trì Tự vẫn có thể cảm nhận rõ ràng. Khoảnh khắc chiếc nón của Tống Bách Dương che phủ đầu, không hiểu sao cậu cảm thấy thoải mái, đỡ cộc cằn hơn.

Chu Trì Tự quay lại hỏi: "Cậu không lạnh hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!