Đôi mắt ấy rất sáng, sáng đến nỗi Chu Trì Tự không dám nhìn thẳng vào.
Trời nhá nhem tối. Dưới ánh hoàng hôn, cơn gió thu lạnh buốt thổi qua cửa sổ bằng kính, tràn vào hành lang lớp học qua khe hở giữa các khung cửa.
Những gam màu ấm tượng trưng cho sự ấm áp – sắc cam xen lẫn vàng chậm rãi chảy qua, lặng lẽ chìm vào đôi mắt trong trẻo của người kia, đồng thời lóe lên những tia sáng nhỏ bé.
Chu Trì Tự mím môi.
Có lẽ cậu phải nói điều gì đó để bù đắp cho lỗi lầm của bản thân hồi chiều.
Nhưng cậu chưa kịp nói, đối phương đã mở lời bằng một câu hỏi:
"Cậu định về nhà hả?"
Chu Trì Tự gật đầu: "Ừ."
"Bởi vì… Ừm…" Tống Bách Dương cũng có vẻ hơi mất tự nhiên: "… Thời kì đặc biệt?"
"Ừ."
Chu Trì Tự lại gật đầu, nhưng không ngờ động tác này lại vô tình kích hoạt công tắc ở mũi: "Hắt xì!"
Hai người lại nhìn nhau.
Hẳn rồi, câu nói vừa rồi vẫn thiếu sức thuyết phục.
Chu Trì Tự: …
Cậu lấy tay xoa mũi, quay đầu sang hướng khác rồi nói: "Chắc do cảm lạnh nữa."
Chu Trì Tự vừa dứt lời, một bàn tay đã ấn vào trán cậu.
Tiếp xúc này đến quá bất ngờ và đột ngột, khiến Chu Trì Tự quên mất cả việc né tránh. Thay vào đó, cậu để yêu cho mu bàn tay của Tống Bách Dương kết nối chóng vánh với nhiệt độ trên trán mình.
Cậu thấy được nhiệt độ cơ thể bình thường của hắn – đó là cảm giác mát lạnh – sau đó nhiệt độ càng mất kiểm soát, bắt đầu nóng lên từ từ.
Chu Trì Tự tỉnh táo lại, vội vàng lùi về sau nửa bước.
Vì đối phương đột nhiên tránh đi, Tống Bách Dương bất đắc dĩ bỏ tay phải ra, nhìn Chu Trì Tự rồi nghiêm túc nói: "Cậu hơi sốt rồi."
"Thật hả?" Chu Trì Tự không quan tâm: "Tôi về ngủ một giấc cho khỏe thôi."
Tống Bách Dương đề nghị: "Để tôi đưa cậu đến bệnh viện kiểm tra."
Chu Trì Tự lập tức từ chối, đi vòng qua Tống Bách Dương rồi tiếp tục đi về phía trước: "Cảm ơn cậu, nhưng không cần đâu, cậu ở lại học đi."
Tống Bách Dương chạy theo rồi hỏi: "Hay để ba mẹ đưa cậu vào bệnh viện?"
Chu Trì Tự lơ đãng trả lời: "Ba mẹ tôi đi công tác mấy ngày nay rồi."
"Cậu định đến đi khám một mình sao?"
"Tôi không định đi khám."
Nghe vậy, nụ cười thường trực nơi khóe mắt Tống Bách Dương dần biến mất, vẻ mặt bắt đầu trở nên nghiêm túc hơn. Hai lông mày vốn cong cong bây giờ trùng theo cảm xúc của hắn, hướng về xương, hơi nhíu lại.
Hắn tiến lên một bước, lướt qua vai Chu Trì Tự, một lần nữa đứng chặn đường đi của đối phương.
Hắn hiếm khi nói bằng giọng điệu cứng rắn như vậy, bỏ cả phong thái nhẹ nhàng thường ngày để lặp lại ý của mình một lần nữa:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!