Chương 32: Nhưng trời vân lạnh.

Chu Trì Tự biết giọng điệu của mình ban nãy không mấy thân thiện. Cậu muốn đổ thừa hết cho thời kì đ*ng d*c mà mình ghét cay ghét đắng nhưng không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, tiếng lòng cậu nói nguyên nhân thực ra còn sâu xa hơn.

Khoảng cách quá gần thì táo bạo, khoảng cách quá xa lại không đủ mập mờ.

Cậu nghĩ đến mục tiêu lâu dài, không muốn gấp rút vì chuyện trước mắt, nhưng cũng lo mình sẽ bỏ lỡ cơ hội.

Chu Trì Tự vốc nước rửa mặt hai lần để chấm dứt dòng suy nghĩ lung tung.

Cậu luôn tin rằng kì đ*ng d*c không chỉ mang lại sự yếu đuối về thể chất, mà còn cả những thách thức về mặt tâm lí.

Trong lúc cơ thể yếu ớt, con người dễ phản ứng với các thông điệp sinh lí, khiến những suy nghĩ tiêu cực xuất hiện.

Bước ra khỏi nhà vệ sinh, Chu Trì Tự hơi do dự, nghĩ đến việc mình nên nói gì nếu Tống Bách Dương vẫn còn đứng ngoài cửa.

Nhưng cậu chưa kịp nghĩ ra thì chân đã đi tới cửa rồi. 

Ánh nắng chiều chiếu xuống cửa sổ kính trong suốt như tấm màn chắn được tạo nên từ những viên pha lê trắng lấp lánh. Trong nháy mắt, cả hành lang sáng bừng lên.

Chớp mắt một cái, Chu Trì Tự đã thấy Tống Bách Dương không còn đứng đây nữa.

Những lời nói trên đầu lưỡi bị Chu Trì Tự lẳng lặng nuốt vào trong.

Chẳng thế. Nếu có người từ chối mọi sự quan tâm của mình thì mình cũng không ở lại. Chu Trì Tự nghĩ.

Cậu bước dọc theo những đốm vàng rực do mặt trời để lại. Trên đường đi, cậu ngoảnh đầu lại nhìn – ánh nắng bên ngoài cửa sổ vẫn đang sáng rực rỡ.

Chu Trì Tự không nhìn nữa. Cậu rụt cổ, khoanh tay bước về phía lớp học.

Chỉ là trời hôm nay hơi lạnh.

Sự khác biệt giữa người với người được phản ánh ở nhiều khía cạnh, chẳng hạn như khả năng chịu lạnh. Có một số người trông gầy gò, ít thịt nhưng lại có chịu lạnh giỏi cực kì, chẳng hạn như mẹ của Chu Trì Tự.

Nhưng cậu thì không như thế. Ngoại trừ mùa hè, mỗi lần đến kì đ*ng d*c, cậu đều hi vọng có sự đột biến nào đó để cứu vãn những gen quá nhạy cảm với cái lạnh của mình.

Cuối tháng Mười mà vẫn còn những người mặc áo ngắn tay vui vẻ chơi bóng rổ trên sân, uống soda và nước khoáng trong tủ đông, ăn kem giá cao tại siêu thị trường.

Chu Trì Tự quấn chặt mình bằng hai lớp áo, bên trong là hoodie, bên ngoài là đồng phục học sinh.

Nhưng trời vẫn lạnh.

Chu Trì Tự ngồi một mình trên ghế – chỉ có mỗi cậu đang ở trong lớp. Ngay cả khí carbon dioxide ở nhiệt độ 36,3-37,2oC được đẩy ra khỏi phế nang rồi thở ra ngoài cũng trở thành xa xỉ phẩm.

Chu Trì Tự lạnh đến nỗi không muốn rút tay ra khỏi túi đồng phục. Thay vào đó, cậu nhét chúng vào tay áo rộng để cố gắng làm chậm quá trình tản nhiệt.

Khỏi nói đến việc cầm bút làm bài tập.

Mỗi khi tiếp xúc với không khí, chỉ có các thụ thể lạnh trên da nhận được k*ch th*ch: các dây thần kinh hướng tâm, trung tâm điều hòa nhiệt độ vùng dưới đồi, các dây thần kinh li tâm và các cơ quan sinh nhiệt đều bị k*ch th*ch.

À, còn vỏ não nữa. Nó cũng là thủ phạm gây ra cảm giác lạnh lẽo này.

Chu Trì Tự thử thò một đốt ngón tay nhỏ ra nắm lấy vành nón hoodie, đội nó với nón đồng phục lên đầu rồi nằm úp mặt xuống bàn.

Vành nón phủ xuống hai cánh tay bắt chéo, tạo thành một không gian tương đối kín.

Ngủ thôi.

Những gì Chu Trì Tự có thể làm ở thời điểm hiện tại là giảm diện tích tản nhiệt, giảm năng lượng tiêu thụ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!