Giáo viên môn Thể dục lớp 11/1 rất lành tính. Trước hội thao mùa thu, thầy ấy dạy môn này một cách nghiêm túc vì muốn các học sinh giành được vinh dự.
Sau đó, phần lớn thời gian thầy đều xuất hiện trước cả lớp cho có lệ, rồi biến mất tăm.
Trước khi chuông reo báo hiệu hết tiết học, thầy lại xuất hiện từ hư không, chính thức điểm danh, rồi tuyên bố hết giờ học thể dục.
Có lúc việc điểm danh sau giờ học cũng bị hủy bỏ.
Bởi thế cho nên tiết thể dục là thời gian hoạt động tự do, tự do đến mức về lớp học cũng được, miễn là kịp quay trở lại trước khi hết tiết.
Nói gì thì nói, Tống Bách Dương là người giỏi nhất ở đường đua cự li ngắn – điều này càng được thể hiện rõ khi hắn chạy trên sân trường vắng, không có chướng ngại vật.
Nhìn ra xa, hắn thấy bóng dáng Chu Trì Tự bước nhanh lên cầu thang giảng đường, như thể đang định quay về lớp 11/1 ở tầng năm.
Chạy quãng đường dài với tốc độ nước rút nhưng Tống Bách Dương không hề hụt hơi. Ngoại trừ lồng ngực lên xuống phập phồng nhiều hơn bình thường một chút, trông hắn hầu như chẳng có gì bất thường cả.
Hắn dùng đôi chân dài của mình leo lên cầu thang từng hai bậc một, khoảng cách với Chu Trì Tự cuối cùng cũng dần dần thu hẹp lại.
Hắn lên đến tầng năm rồi nhìn xung quanh. Chu Trì Tự đang đứng cách hắn không xa về phía bên phải.
Cuối cùng cũng đuổi kịp.
Tống Bách Dương chạy nhanh về phía đối phương, vỗ vai cậu từ phía sau: "Chu Trì Tự, sao lúc nãy tôi gọi mà cậu không nghe?"
Chu Trì Tự ngoảnh lại – đây vốn là một hành động vô thức – sau đó kinh ngạc khi nhìn thấy khuôn mặt Tống Bách Dương. Cậu vội vàng lùi lại vài bước, có lẽ là vì bị đối phương chạm vào: "Xin lỗi cậu, tôi không nghe thấy."
Tống Bách Dương nghĩ rằng mình đã gọi tên Chu Trì Tự thật to trên sân vận động, hẳn là cậu không thể không nghe thấy, nhưng hắn không bận tâm đến vấn đề này: "Sao tự nhiên thấy không khỏe thế?"
Nghe hắn hỏi như vậy, Chu Trì Tự có vẻ hơi là lạ. Cậu quay lưng về phía Tống Bách Dương rồi bước về phía trước: "Không sao đâu, cậu đừng lo."
Nhưng Tống Bách Dương vẫn không yên tâm. Hắn đứng đó, nói với lưng của Chu Trì Tự: "Cậu thấy khó chịu ở đâu? Có cần đi bệnh viện không?"
Chu Trì Tự trả lời: "Tôi không sao."
Thế là hắn dặn dò: "Nếu cần tôi giúp thì cứ nói nhé."
Tốc độ đi của Chu Trì Tự càng lúc càng nhanh: "Ừ."
Tống Bách Dương cũng nhanh chân hơn, đi về phía trước, đuổi kịp với bả vai đối phương: "Tôi thấy đúng là cậu không khỏe…"
Lần này, Chu Trì Tự không phản hồi hắn nữa.
Là lớp trưởng dưới trướng Tôn Huệ Vân cả một năm, Tống Bách Dương đã đạt đến trình độ nhất định trong việc quan sát lời nói và biểu cảm của mọi người. Hắn mơ hồ cảm thấy người trước mặt có gì đó không ổn.
Tự nhiên phớt lờ mình?
Theo lí mà nói, lựa chọn tốt nhất của Tống Bách Dương lúc này là lặng lẽ rời đi, nhưng hắn không khỏi suy đoán về sự bất thường trong lòng Chu Trì Tự. Đây là vấn đề thường gặp ở những người có đầu óc hay nhảy số, nói hơi quá một chút thì là overthinking.
Chu Trì Tự không muốn, mà mình cứ hỏi đi hỏi lại thì phiền lắm, nhưng thôi nhây thêm lần nữa vậy. Tống Bách Dương nghĩ.
"Sao cậu không trả lời?"
"Cậu khó chịu đến mức không muốn nói chuyện luôn hả?"
"Tôi biết cứ hỏi tới như thế này sẽ làm cậu khó ở…"
Chu Trì Tự đang đi phía trước chợt dừng lại một chút.
"Tôi thấy trông cậu không được khỏe lắm…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!