Chương 3: Có phải cậu ấy… Đang đợi mình không?

Lúc này, chiếc loa treo trên tường lại bắt đầu kêu gào thảm thiết. 

"Lễ bế mạc Hội thao lần thứ ba mươi tám của Trường Trung học phổ thông số Một thành phố A chính thức bắt đầu!" 

"Đang tiến về phía chúng ta là lớp 10/1. Các em trông thật hào sảng, khí phách…"  

Lễ bế mạc Hội thao thực ra không khác gì lễ khai mạc. Mỗi lớp xếp thành hai hàng, đi vòng quanh sân thể thao theo thứ tự các khoá các lớp trong mấy tiếng giới thiệu ngô nghê của MC.

Phần giới thiệu thậm chí cũng giống hệt lễ khai mạc, chẳng qua là sửa lại cách miêu tả từng lớp hoặc sử dụng lại mấy câu từ hội thao lần trước. Thôi thì tái chế cũng góp phần giúp bảo vệ môi trường. 

Bấy giờ Tống Bách Dương mới nhận ra Chu Trì Tự đã di chuyển ra sau lưng hắn. 

Nếu cậu ấy đứng trước mặt, mình có thể tận dụng thời cơ quan sát xem cậu ấy có dán miếng chặn pheromone cho omega ở sau gáy không, như vậy là xác định được giới tính đi kèm rồi.

Ý nghĩ này vừa thoáng qua trong lòng Tống Bách Dương thì đã bị hắn b*p ch*t từ trong trứng nước. 

Bởi vì nhìn chằm chằm vào gáy của bạn cùng lớp là một hành vi rất thô lỗ, bất kể giới tính đi kèm của người kia là gì. 

Có lẽ các em học sinh đều có tâm lí đánh nhanh thắng nhanh đối với tiết mục này nên bước đi cũng rất nhanh, không lâu sau, đã đến lượt 11/1 chiếm "spotlight".

Tống Bách Dương đi theo hàng một vòng rồi quay trở lại sân thể dục sau ít phút.

Tiếp theo đến phần phát biểu của hiệu trưởng.

Nếu đúng như Tống Bách Dương mong đợi, rằng hiệu trưởng ủng hộ môi trường xanh và tận dụng triệt để tinh thần tái chế, thì câu đầu tiên ông nói sẽ là… 

Tống Bách Dương thầm nói trong lòng: Giữa mùa hoa quế thơm ngát này… 

Cùng lúc đó, tại bục phát biểu ở giữa sân khấu, hiệu trưởng đĩnh đạc nói: "Giữa mùa hoa quế thơm ngát này…"

Quả nhiên đúng từng chữ một, Tống Bách Dương cúi đầu cười mấy tiếng vì tự thấy vui.

Giọng nói lớn của hiệu trưởng vang lên từ micro kém chất lượng, âm thanh cứ rè rè: "Trường chúng ta đã khai mạc Hội thao lần thứ ba mươi tám…"

Bỗng có một bàn tay từ phía sau vỗ nhẹ vào vai Tống Bách Dương, hắn bối rối quay lại. 

Tay phải của Chu Trì Tự đang cầm một tấm thẻ, dùng lực hơi mạnh nên đầu ngón tay trắng bệch, chỗ gần khớp xương thì hồng nhạt. Cậu nhẹ nhàng nói: "Thẻ học sinh của cậu bị rơi." 

Tống Bách Dương ngạc nhiên.

Hắn nhìn xuống thì thấy bức ảnh được in ở góc trên bên phải thẻ – ảnh của hắn hồi lớp mười với cái đầu cạo trọc. Khi ấy hắn cười đến là vô tri, nhìn hơi ngu ngu, có lẽ là bởi khi ấy hắn vẫn chưa bị các môn Khoa học tự nhiên ở cấp ba hành hạ.

May mắn thay, do thời gian mà chất lượng hình ảnh đã mờ, màu sắc ở các cạnh cũng nhạt đi một chút. Thoạt nhìn, gương mặt sáng trông cũng rất gì và này nọ, nếu người ta chịu bỏ qua vấn đề hắn chụp ảnh thẻ mà cười lộ cả tám cái răng.

"Cảm ơn cậu!" Tống Bách Dương nhận lấy rồi nghiêm túc cảm ơn. 

Chu Trì Tự thấp giọng nói: "Không có gì." 

Khi ngón cái của Tống Bách Dương chạm vào bốn ngón tay ở đầu kia của tấm thẻ, Chu Trì Tự chưa kịp buông ra. Trong nháy mắt, màu da của hai người đã tương phản rõ rệt. 

Tống Bách Dương không phải ngăm đen. Làn da hắn thuộc dạng bình thường dễ ăn nắng, cũng rất dễ nhả nắng. Nếu chụp ảnh tập thể vào mùa đông thì hắn có thể trắng hơn các bạn một chút; nhưng nếu là mùa hè nắng gắt, cộng thêm hắn thích chơi thể thao, thế là bao nhiêu trắng sáng của hắn từ mùa đông bay biến sạch sẽ.

Tống Bách Dương thầm thở dài, lơ đãng nhét thẻ học sinh vào túi đồng phục. 

Cậu ấy thực sự rất trắng. 

Hay là… Do mình quá ngăm?

Tống Bách Dương sau nhiều lần suy nghĩ vẫn không tìm được câu trả lời rõ ràng, vì vậy hắn quyết định dùng thực nghiệm để xác minh sự thật. Hắn đưa tay ra nắm lại, sau đó đặt mu bàn tay mình lên cổ sau của Giang Quân ngay trước mặt để so sánh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!