"Cậu muốn nói gì?" Chu Trì Tự hỏi.
Phương Văn Trạch không trả lời, mà nhìn quanh rồi nói: "Ở đây hơi đông… Mình đi chỗ khác, được không?"
Chu Trì Tự thẳng thừng từ chối: "Nói ở đây đi. Tôi phải chạy xe về nhà ngay."
Phương Văn Trạch muốn đối phương hợp tác, nên cậu ta biết mình không có quyền thương lượng. Bởi lẽ đó, cậu ta dùng sự im lặng thay cho lời đồng ý, sau đó lại nhìn quanh lần thứ hai mà chẳng nói gì, chắc là vì thấy có người đang dừng xe cách bọn họ không xa.
Sau khi người đó đi khỏi, môi Phương Văn Trạch mấp máy, rồi lắp bắp: "… Tôi xin lỗi."
Chu Trì Tự không phản ứng gì cả: "Sao lại xin lỗi tôi?"
Sắc mặt Phương Văn Trạch tái đi: "Vì tai nạn pheromone, tôi biết rất nhiều người nghĩ cậu… Bọn họ hiểu lầm cậu."
Chu Trì Tự không nói gì.
Cậu chớp mắt rồi nhìn Phương Văn Trạch, đánh giá biểu cảm của đối phương mà không nói lời nào.
Sự tội lỗi giữa hai lông mày là thật, lời xin lỗi là thật, nhưng sự hèn nhát cũng là thật – y hệt cái hình mẫu nhút nhát, phục tùng của một omega. Chu Trì Tự vốn không ưa cái mác lỗi thời này, đây là bộ dạng cậu ghét nhất.
Cậu thích phong thái độc lập, kiên cường hơn.
Phương Văn Trạch nhìn đối phương, mím môi lo lắng, rồi lại nhìn bằng ánh mắt cầu xin như thể đang mong đợi một câu tha thứ.
Ví dụ như "không sao đâu".
Là người chủ động mở lời, thế mà Phương Văn Trạch lại im lặng đến mức tuyệt đối thế này.
Chu Trì Tự chưa từng phủ nhận mình là người kiêu ngạo, cũng không chối bỏ sự kiên nhẫn của mình thực ra chẳng có bao nhiêu. Chu Trì Tự là người lạnh lùng, cô độc – giống như những lời đánh giá mà cậu vô tình nghe được. Những nếp nhăn cảm xúc thăng trầm của cậu trở nên phẳng lì trước những khó khăn và áp lực của cuộc sống.
Sự bao dung, dịu dàng, niềm vui còn sót lại chỉ dành cho những người cậu muốn thân thiết.
Chu Trì Tự lạnh lùng hỏi lại: "Cậu nói hết chưa?"
"Hết… Hết rồi."
"Ừ. Tôi về trước." Chu Trì Tự gật đầu tỏ ý đã nghe lời xin lỗi của Phương Văn Trạch. Sau đó, cậu quay lại ấn nút mở khóa xe đạp điện, bồi thêm một câu giải thích "khéo" (mà cũng không giống giải thích lắm): "Tôi còn phải về nhà, không có thời gian."
Nghe vậy, Phương Văn Trạch ngẩn người nhìn bóng lưng Chu Trì Tự.
Có lẽ cậu ta cảm thấy làm vậy quá hời hợt, không đủ thể hiện sự áy náy, hoặc có lẽ muốn nhận được phản hồi tử tế từ phía đối phương, Phương Văn Trạch như thể người mất trí, quên mất rằng chính cậu ta là người đã chấm dứt cuộc trò chuyện cách đây mấy giây.
Phương Văn Trạch bắt đầu nói thêm, nhưng lời nói có phần không mạch lạc, có vẻ lo lắng như sợ đối phương sẽ bỏ đi.
"Chu Trì Tự… Tôi thực sự không ngờ… Tôi xin lỗi cậu nhiều… Tôi không biết cô Tôn sẽ giải quyết như thế… Tôi biết cậu bị oan… Chắc cậu cũng khổ sở lắm… Nên tôi phải xin lỗi cậu… Tôi thật lòng xin lỗi cậu!"
Chu Trì Tự vốn cúi đầu, ánh mắt chăm chú nhìn vào khe hở của viên gạch đá ba màu trên mặt đất. Thế nhưng, nghe thấy mấy từ "cô Tôn", cậu chợt ngước lên, quay đầu nhìn thẳng về phía Phương Văn Trạch.
Tôi không biết cô Tôn sẽ giải quyết như thế?
Sao nghe giống đang lợi dụng người khác vậy chứ?
Tự nhiên cậu cảm thấy không vội về nhà nữa.
Chu Trì Tự lại quay đầu lại, ánh mắt lướt qua khuôn mặt của đối phương: "Tôi thực sự không hiểu."
Cậu nói thế này: "Tôi không hiểu tại sao cậu phải xin lỗi."
Phương Văn Trạch dường như nhận ra điều gì đó. Biểu cảm của cậu thay đổi hẳn vì sự chuyển biến bất ngờ của cuộc trò chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!