Hai người mua đồ ăn vặt, thuốc ức chế và các nhu yếu phẩm cần thiết cho AO trong trung tâm thương mại. Tống Bách Dương còn gợi ý đi loanh quanh các cửa hàng gần đó vì hắn hiếm khi được ra khỏi trường.
Đến nhà sách, thấy Chu Trì Tự bình tĩnh cầm mấy quyển sách Toán, Vật lí, Hoá học, Sinh học dày cộp, đến lúc trả tiền cũng không chớp mắt; rồi nhớ lại trái tim rỉ máu của mình mỗi lần bỏ tiền mua tài liệu, Tống Bách Dương cảm thấy xấu hổ về bản thân…
Trời ơi, đây có phải là cách đại thần tu thân dưỡng tính không?
Lúc đi tay trắng, lúc về tay xách nách mang. Trên đường về, Tống Bách Dương cầm một túi nylon trong suốt đựng đầy đồ ăn vặt, chớp mắt nhìn Chu Trì Tự rồi mỉm cười, có ý như đang nịnh nọt.
Chu Trì Tự nghĩ có lẽ cậu đã dùng quá nhiều emoji chó con. Nhìn hắn như thế, cậu nghĩ ngay đến chú chó Samoyed trắng to oạch đang thè lưỡi.
Tống Bách Dương đi trước cậu vẫn cứ chớp mắt: "Cho tôi thử chạy xe đạp điện của cậu một lần thôi, được không?"
Chu Trì Tự chưa kịp trả lời, Tống Bách Dương đã tiếp tục thêm một viên gạch vào sự nghiệp mượn xe của mình: "Cậu cũng biết tôi là học sinh nội trú nên ít khi được ra khỏi trường. Ngoại trừ kì nghỉ đông với nghỉ hè ở nhà, tôi thực sự hiếm có cơ hội được đi xe điện… Cậu yên tâm, tôi chạy xe cứng tay lắm! Tôi ngứa nghề ấy mà, cậu thử cân nhắc xem sao?"
Nói xong, Tống Bách Dương kích hoạt toàn bộ cơ mặt, bày ra vẻ cầu xin cho phù hợp với mấy lời kia.
Chu Trì Tự buồn cười, rồi xua tay: "Cậu cứ đi đi."
Cậu suy nghĩ một lúc rồi bồi thêm một câu đùa: "Nói nghe như thể mấy đứa học sinh nội trú khổ lắm."
Tống Bách Dương lập tức bắt miếng, lắc đầu thở dài: "Đúng vậy, khổ lắm luôn."
Diễn cái nét này đến nghiện.
Chu Trì Tự cười khẽ.
"Ok!" Tống Bách Dương nhét túi đồ ăn vặt vào tay Chu Trì Tự, lấy chìa khóa xe đạp điện từ lòng bàn tay mở của đối phương, tra vào ổ khóa rồi nhẹ nhàng xoay.
Sau đó, hắn quay đầu liếc nhìn Chu Trì Tự, trong mắt lóe lên tia sáng vui mừng, tất nhiên còn có vẻ đắc ý nữa. Hẳn là bởi vì hắn cảm thấy cuối cùng mình cũng có cơ hội thể hiện tài lái xe "siêu việt" trước mặt đại thần Chu.
Tống Bách Dương hất cằm về phía cái trong tay Chu Trì Tự: "Tôi giao hết đồ đạc của tôi cho đồng chí Tiểu Chu trông coi! Đừng làm tôi thất vọng!"
Chu Trì Tự đứng sau hắn bình tĩnh đáp lại: "Đừng lo lắng, đồng chí Tiểu Tống."
Khi Tống Bách Dương đã ngồi vào chỗ, đại thần Chu nhẹ nhàng trèo lên ghế sau của chiếc xe điện.
Tuy Tống Bách Dương chưa bắt đầu chạy, mà đây cũng chỉ là chiếc xe đạp điện cậu đã sử dụng nhiều lần, nhưng chẳng hiểu sao cậu lại cảm thấy tư thế của hắn giống như một tay đua xe đang chuẩn bị xuất phát.
Con đường xi măng rợp bóng cây long não trong chốc lát biến thành đường đua.
Tống Bách Dương hắng giọng, cố tình nói to hơn bình thường: "Cậu ngồi chắc chưa?"
Chu Trì Tự trả lời: "Rồi."
"Bắt đầu đi nhé!" Tống Bách Dương lớn tiếng tuyên bố.
Chu Trì Tự chẳng nhịn cười nổi: "Cậu kích động quá rồi đó."
Hắn chẳng thèm để tâm, vẫn hào hứng bừng bừng: "Tài xế Tiểu Tống đã chuẩn bị xong, bản đồ Bách Dương sẽ sớm dẫn đường cho cậu."
"Cậu có đi không?" Chu Trì Tự ngồi sau lưng hắn hỏi: "Nói nhiều ghê."
Nắm chặt tay lái xe đạp điện bằng cả hai tay, Tống Bách Dương vui vẻ luồn lách giữa dòng xe cộ đông đúc. Một tấm màn nắng loang lổ với bóng râm đan xen qua khe hở giữa những chiếc lá lướt qua khuôn mặt bọn họ.
Lái xe nhanh mang đến cho người ta cảm giác như đang du hành xuyên thời gian.
Hai người chạy đua với cơn gió mùa thu. Lần này, bọn họ nhất định phải chiến thắng.
Chu Trì Tự không quen với kiểu chạy xe nhanh và dứt khoát của Tống Bách Dương, không khỏi thốt lên: "Cậu chạy nhanh quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!