Chương 26: Tôi nghĩ cậu sẽ thích.

"Tới rồi."

Giọng nói của Chu Trì Tự lại vang lên bên tai Tống Bách Dương.

Động cơ điện chậm rãi dừng lại, tiếng lốp xe ma sát với mặt đất dừng lại, tiếng gió thổi dừng lại, tiếng va chạm của nắp giỏ sắt cũng dừng lại. Trong một khắc, bọn họ đứng trong thế giới ồn ào, nhưng xung quanh lại yên tĩnh đến lạ thường, giống như chúng đều đang ẩn ý gì đó.

Chu Trì Tự đẩy xe đạp điện đến chỗ bãi đậu xe theo quy định, khoá xe rồi bỏ chìa vào túi quần.

"Ở đây này." Chu Trì Tự đưa tay chỉ vào một quán ăn cách đó không xa.

Hai người băng qua đường, đi giữa dòng người tấp nập, về phía quán nướng mà đại thần Chu đã nhắc đến.

Tống Bách Dương vốn kiên nhẫn đứng đợi sau lưng Chu Trì Tự. Khi theo cậu đến quán nướng, hai người không đi song song với nhau, mà là hắn đi phía sau bên trái đối phương. 

Hắn hơi cụp mắt xuống thì thấy trên mái tóc đen nhánh của Chu Trì Tự có mấy sợi không nghe lời, cứ dựng đứng lên.

Chẳng hiểu sao hắn cứ thấy ngứa ngáy tay chân. Thế là cơ thể Tống Bách Dương đã hành động trước khi não hắn kịp tư duy… 

Hắn sải bước về phía trước, móc ngón tay vào nón áo hoodie trắng sau cổ Chu Trì Tự rồi nhẹ nhàng đội nó lên đầu đối phương.

Vậy đi, không thấy mấy sợi tóc ngang ngược nữa.

Ngoài ra, nó còn che được các tuyến dưới cổ omega để ngăn chặn ai đó nảy sinh h*m m**n vô cùng tận vì thị giác bị k*ch th*ch.

Tống Bách Dương không hiểu kiểu gì, nhưng hắn nhớ lại hồi tiểu học, khi một thằng nhóc muốn được bạn nữ chú ý, nó sẽ không đối xử tốt với người ta, mà cứ phải bắt nạt nhỏ. 

Hẳn rồi, bản chất của việc hắn vừa làm cũng hao hao như thế. 

Hắn làm vậy, lẽ nào Chu Trì Tự lại không hay biết. Cậu lập tức phản ứng bằng cách quay đầu lại, hơi nhíu mày: "Làm gì vậy?"

Tống Bách Dương đã tiếp xúc với Chu Trì Tự vài lần. Hắn cảm thấy tính tình cậu rất tốt, nên chẳng sợ cậu nổi giận, bèn nói nửa đùa nửa thật: "Tôi chỉ muốn xem cậu đội nón lên trông thế nào thôi, chắc là phải đẹp lắm."

Chu Trì Tự khó hiểu nhìn hắn từ đầu đến chân: ?

Thấy vậy, Tống Bách Dương càng nói thẳng: "Ừ đấy, tôi nhìn thấy rồi, đẹp thật." 

Chu Trì Tự đơ ra, sau đó ngoảnh mặt đi, chỉ để lại một cái gáy cho bạn đồng hành rồi "hừ" một tiếng: "… Đồ trẻ con."

Tống Bách Dương cười lớn, bước đến bên Chu Trì Tự rồi bá vai cậu, lại còn hùa theo cậu: "Đúng, tôi là đồ trẻ con, tôi là đồ trẻ con!" 

Chu Trì Tự: …

Chưa thấy ai tự chửi mình mà lại vui vẻ như thế.

Tuy nhiên, mãi tới khi đến trước quán nướng, Chu Trì Tự vẫn không bỏ nón xuống. Hoodie trắng che gần hết mái tóc đen ngắn của cậu. Tống Bách Dương nhìn đường nét khuôn mặt hiền lành, làn da trắng, hàng mi dày của đối phương, một ý nghĩ kì lạ chợt hiện lên trong đầu hắn.

Cậu ấy là con mèo Ba Tư trắng tinh, mềm mềm cưng cưng, chạm vào thích ơi là thich.

Lại còn ngoan nữa chứ?

Nói một bạn trai là mèo Ba Tư… Tống Bách Dương cảm thấy rằng nếu giáo viên Ngữ văn của hắn hồi tiểu học – người đã dạy hắn biện pháp tu từ ẩn dụ này, mà biết được, người ta sẽ tức đến mức kéo hắn lên bục giảng để "giảng đạo" trước, sau đó giải thích cặn kẽ bản chất của ẩn dụ cho hắn.

Nhưng giống thật mà…

Chu Trì Tự đội nón hoodie trắng bước đến cửa kính, đang định đẩy cửa ra thì bỗng nghe thấy tiếng cười trong trẻo từ phía sau: "Khoan đã."

Chu Trì Tự ngạc nhiên quay lại nhìn hắn.

Giây tiếp theo, Tống Bách Dương đưa tay nhẹ nhàng bỏ chiếc mũ trên đầu đối phương xuống rồi cười ha hả: "Vào quán ăn mà đội nón, không sợ người khác thấy ngu ngu hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!