Tám giờ sáng Chủ Nhật, căn nhà chìm trong không khí tĩnh lặng, thế nhưng Tống Bách Dương giật mình tỉnh giấc, ngủ lại không được nữa.
Thực ra, từ đêm qua là hắn đã đặt báo thức chín giờ sáng nay. Hắn có thể trùm chăn lên đầu để tiếp tục ngủ, sau đó để tiếng chuông quen thuộc đánh thức, chứ không phải tự nhiên thức dậy sớm hẳn một tiếng thế này.
Tống Bách Dương là người thích ngủ nướng mà!
Nếu bắt buộc phải giải thích thì có lẽ là do hắn phấn khích quá, cộng thêm cả tiềm thức nữa, kiểu như một thằng nhóc học mẫu giáo biết ngày mai sẽ được đi chơi, thế là nó tạm bỏ thói quen nằm lì trên giường để dậy sớm, thậm chí tràn đầy năng lượng.
Tống Bách Dương cảm thấy mình chẳng khá hơn mấy thằng nhóc mẫu giáo là bao.
Tám giờ, ba mẹ hắn đã bắt đầu một ngày làm việc bận rộn, không còn ở nhà nữa.
Tống Bách Dương tự nấu cho mình gói mì, nuốt trọn rồi soạn cặp, chuẩn bị ra ngoài.
Nghĩ đến lần gần đây nhất mình cảm thấy vui khi về nhà – thực chất là mới hôm qua thôi, Tống Bách Dương không khỏi thở dài vì kì nghỉ của học sinh nội trú sao mà ngắn ngủi đến thế.
Trước khi đi, hắn gửi mấy tin nhắn WeChat cho ba mẹ cho đúng "thủ tục", sau đó tắt smartphone, mang theo điện thoại nắp gập Supreme dành cho người già, tai nghe có dây, thêm một ít tiền lẻ với tiền mặt cho chuyến đi.
Âm thanh của lời tạm biệt thật nhẹ nhàng – tiếng điện thoại thông minh và máy tính sáng nay cũng im lìm.
Tạm biệt nhé.
Mỗi lần Tống Bách Dương đi xe buýt đường dài đến trường, hắn đều cảm thấy bốn mươi phút cực kì lê thê. Hôm nay cũng thế.
Tuy nhiên, mấy lần trước hắn toàn ôm túi rồi ngủ trên ghế; còn hôm nay tinh thần bất thường quá, hắn đành buồn chán nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ đang dần tan biến vào hư không.
Sau bốn mươi phút dài đằng đẵng, Tống Bách Dương cuối cùng cũng đến cổng Tây của trường. Bánh xe vali tạo ra tiếng "lạch cạch" trên sàn bê tông nghe khó chịu vô cùng.
Hắn về tới kí túc xá. Đương nhiên, nơi này vắng tanh.
Ai cũng muốn ở nhà thêm mấy ngày nữa, huống chi là học sinh nội trú chỉ được nghỉ học hai tuần một lần. Nếu không có hẹn trước với Chu Trì Tự, Tống Bách Dương chắc chắn sẽ đợi đến tiết tự học buổi tối mới lên trường, vì mỗi phút được ở nhà thêm đều đáng giá.
Lấy những vật dụng cần thiết hằng ngày ra khỏi vali, đặt những món thường dùng lên bàn hoặc bồn rửa mặt, Tống Bách Dương không quên trải chăn ra mép ban công, bởi vì đắp chăn được phơi khô dưới ánh nắng mặt trời khiến người ta ngủ ngon hơn vào ban đêm.
Mà Tống Bách Dương thì luôn nỗ lực hết mình để cải thiện chất lượng giấc ngủ.
Khi đó, ánh nắng mặt trời chui ra khỏi những cành lá xanh rậm rạp đan xen vào nhau, nhảy múa giữa các khung cửa sổ.
Thời tiết hôm nay đúng hợp để ra ngoài ăn, Tống Bách Dương nghĩ.
Tuy Tống Bách Dương về trường sớm, vẫn còn một tiếng nữa mới đến trưa, nhưng đối với hắn, điều này không có nghĩa là hắn sẽ mang theo tinh thần cao độ đến lớp học, đại chiến ba trăm hiệp với Toán, Lí, Hoá, Sinh.
Tống Bách Dương chờ đợi hơn nửa tháng để được nghỉ, nếu phải học thì lại tiếc quá. Vì thế, sau khi sắp xếp hành lí, hắn lấy quyển "Câu lạc bộ Truyện đọc" trên kệ sách, cầm nó với điện thoại lên giường rồi nhàm chán lật ra xem.
Theo Baidu, "Câu lạc bộ Truyện đọc", tên cũ là "Câu lạc bộ Truyện cách mạng", là tạp chí được Nhà xuất bản Văn học Nghệ thuật Thượng Hải xuất bản hai tháng một lần.
Không lâu sau, chiếc điện thoại cũ bên cạnh hắn bắt đầu rung lên. Đó là tiếng thông báo tin nhắn văn bản.
Tống Bách Dương vốn nghĩ đó là tin nhắn của ba mẹ, nhưng ngẫm lại, hắn đã nhắn tin báo cho bọn họ từ lúc đến trường rồi. Hay là có chuyện gì khác nữa?
Khi mở tin nhắn ra, hắn thấy…
Bạn có tin nhắn mới từ thuê bao 15925553568.
Tôi là Chu Trì Tự. Đây là số điện thoại di động của tôi, cậu lưu lại đi.
Tống Bách Dương ngơ ngác.
Là Chu Trì Tự à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!