Gió lạnh thổi trong văn phòng, luồn vào tay áo và ống quần của Phương Văn Trạch, khiến cậu run lẩy bẩy.
Tôn Huệ Vân đã bình tĩnh lại sau cơn thịnh nộ vừa rồi: "Cô không ngờ lại là em."
"Em xin lỗi cô Tôn." Phương Văn Trạch cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt Tôn Huệ Vân. Chính cậu cũng cảm thấy mình cực kì hèn nhát, tệ bạc, đúng là một con thỏ đế.
"Tôi mong em không chỉ có thành tích tốt, mà còn là một người dũng cảm, có trách nhiệm." Lông mày Tôn Huệ Vân nhíu lại: "Em thực sự làm tôi thất vọng quá."
"Xin lỗi… Cô Tôn…" Tầm mắt Phương Văn Trạch bắt đầu mờ đi. Ban đầu, cậu vốn tưởng đó là do mồ hôi bốc lên tạo thành; nhưng cậu nhanh chóng nhận ra rằng nhiệt độ trong văn phòng chỉ có thể khiến lỗ chân lông co lại, chứ không phải đổ mồ hôi.
"Em chỉ không muốn… Em chỉ không muốn người khác biết… Em có pheromone không mùi…"
Tôn Huệ Vân khó hiểu nhướng mày: "Pheromone không mùi thì sao?"
Phương Văn Trạch lắp bắp: "Em nghĩ… Em nghĩ định kiến của mọi người về pheromone không mùi vẫn luôn ở đó… Bọn họ không thể hiện ra… Nhưng sau lưng thì vẫn chỉ trích… Pheromone không mùi là khuyết tật… Gây hại cho xã hội…"
Tôn Huệ Vân phản bác ngay: "Những người vô văn hoá ấy mà, em không cần để ý. Thế nhưng, việc em không dám nhận lỗi có thể khiến mọi người càng tin pheromone không mùi có ảnh hưởng tiêu cực. Em muốn phá vỡ định kiến, nhưng cách em hành xử lại đi theo những định kiến."
"Em không nên giấu chuyện mình đã giải phóng pheromone. Đúng ra em nên có trách nhiệm, chứ không phải trốn tránh, không dám chịu thế này."
Mấy câu sau gần như chạm đến trái tim của Phương Văn Trạch. Cậu ghét lắm, nhưng lại nghĩ rằng mình bất lực không thể thay đổi được, thế nên cậu không nói nữa, chỉ đứng im lặng với thái độ ăn năn, tự vấn.
Nhưng Tôn Huệ Vân vẫn tiếp tục chất vấn Phương Văn Trạch: "Em quên dùng miếng dán chặn pheromone à? Giai đoạn phân hóa của học sinh đa số là hồi cấp hai. Từ đó đến nay, em đã qua biết bao nhiêu thời kì đặc biệt rồi. Tại sao em lại quên chứ?"
"… Em có dán." Phương Trạch thấp giọng nói.
"Thế thì có vấn đề gì?"
Phương Văn Trạch cúi đầu nói: "Em không biết… Tại sao miếng dán chặn pheromone lại không có tác dụng…"
Tôn Huệ Vân tỏ vẻ không tin: "Không biết?"
Kĩ năng "thẩm vấn" của cô lại phát huy tác dụng vào lúc này: "Em thực sự không biết tại sao nó không có tác dụng?"
"Nói chuyện thì nhìn vào mắt tôi." Giọng cô trở nên đanh thép.
Phương Văn Trạch hết cách nên đành phải chậm rãi ngẩng đầu lên. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, cậu cảm giác như tất cả những lời thêu dệt, giấu giếm của mình đều bị đối phương nhìn thấu. Tất cả những cái cớ của cậu đều nực cười như mấy trò trẻ ranh.
Não cậu đột nhiên ngừng hoạt động, chỉ còn lại một khoảng thở cuối cùng, nhưng cậu không thể nghĩ ra bất kì lí do lí trấu gì nữa.
Tuyến phòng thủ tâm lí đã sụp đổ.
Cậu không thể kiềm nén làn sương mờ ảo trước mắt. Nó ngưng tụ thành những giọt nước mắt trong suốt, từ từ lăn dài trên má, nghiền nát lòng tự trọng của cậu ra thành từng mảnh: "Bởi vì nó hết hạn…"
"Em xin lỗi, cô Tôn… Cô cũng biết gia cảnh nhà em… Em thực sự không đủ khả năng để mua một miếng dán chặn pheromone tốt hơn… Thế nên em trao đổi với nhân viên cửa hàng… Trước giờ em vẫn mua loại cận date…"
"Bình thường không có vấn đề gì… Thực sự… Em không biết lần này thì sao… Không dùng được nữa."
Phương Văn Trạch gần như khóc nấc.
–
"Tôi không ngờ đến cả miếng dán chặn pheromone mà cũng cá lớn khinh cá bé."
Mình edit như thế, nhưng raw là , word for word thì là "chuỗi khinh thường". Đây một từ lóng trên mạng để chỉ trích hành vi sống vật chất ở Trung Quốc. Tương tự như chuỗi thức ăn, những người ở nhóm cao hơn (về địa vị xã hội, công việc, kinh tế, sở thích, v.v.) khinh bỉ những người ở nhóm thấp hơn.
Thứ Sáu, trong buổi sinh hoạt lớp, Tôn Huệ Vân đứng trên bục giảng nghiêm túc nói: "Một miếng dán chặn pheromone mà cũng phải cạnh tranh à? Những học sinh sử dụng miếng dán năm mươi tệ kém cỏi hơn những học sinh sử dụng miếng dán hai trăm tệ sao?"
"Đừng quên, các em đang là học sinh. Ba mươi chưa phải là Tết, vận đổi sao dời, sau này không biết ai hơn ai đâu. Các em nên cạnh tranh với nhau về điểm số, chứ không phải vật chất phù phiếm!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!