Chương 19: Tao cũng có pheromone không mùi.

Thuốc viên màu trắng ức chế kì đ*ng d*c có tác dụng nhanh chóng. Một số học sinh rơi vào kì đ*ng d*c bị động do pheromone không mùi đã dần bình tĩnh lại nhờ thuốc, nhưng khi nhớ lại tình huống vừa rồi, bọn họ vẫn còn sợ hãi.

Nếu phản ứng của ông Lưu chậm lại một chút thì ngay cả thuốc cũng không thể ngăn chặn kì đ*ng d*c. Như vậy, phải đưa tất cả những ai có mặt trong lớp 11/1 vào phòng cách li nửa ngày mới có thể ngăn chặn tai nạn.

Sau khi nhận được cuộc gọi của ông Lưu, Tôn Huệ Vân lập tức lên đường đến lớp 11/1. Cô ở kí túc xá giáo viên nên có mặt nhanh chóng. Khi bước đến cửa lớp học, đôi giày cao gót của cô gõ trên sàn bê tông, phát ra tiếng "cạch cạch" – âm thanh ấy ngày càng gần hơn.

Các học sinh trong lớp ban đầu nháo nhào, thì thầm với nhau và bày tỏ ý kiến. Nhưng sau khi Tôn Huệ Vân xuất hiện, lớp học nhanh chóng trở nên yên lặng như tờ.

"Thầy Lưu đã nói với cô về vụ rò rỉ pheromone."

Sắc mặt Tôn Huệ Vân tối sầm, từ lông mày đến khóe miệng đều lộ ra vẻ không hài lòng: "Chẳng phải cô đã yêu cầu các em phải chú ý đến thời kì đặc biệt của mình sao? Không cẩn thận thì sẽ gây phiền phức cho mọi người!"

Các học sinh đã thấy cô mặc chiếc áo sơ mi chiffon hoa màu đen đó nhiều lần. Lần nào nó cũng mang lại cho người ta cảm giác chết chóc, xa lánh, buồn tẻ, áp lực.

"Em không chỉ lãng phí thời gian của chính mình, mà còn làm phí thời gian của lớp! Thời gian của lớp! Một phút mỗi người, cả lớp năm mươi tám người là năm mươi tám phút! Mà có khi em lãng phí nhiều hơn một phút mỗi người đấy! Em có biết thời gian ở trường cấp ba quý giá lắm không?" 

Tống Bách Dương ngồi ở phía dưới, cảm thấy tai mình gần như chai sạn vì nghe cô nói. Hắn thản nhiên cầm một quyển sách gồm ba nghìn năm trăm từ vựng tiếng Anh cho kì thi tuyển sinh đại học, bắt đầu học thuộc lòng. Đáng tiếc, hắn không giỏi học thuộc lòng các từ tiếng Anh; vì vậy, hắn tự nhiên và tự tin mở trang đầu tiên, bắt đầu đọc thầm trong đầu…

Abandon.

A, b, a, n, d, o, n.

Bỏ rơi, bỏ rơi.

Abandon.

Giang Quân liếc nhìn tập từ vựng rồi cười thầm, viết một câu lên tờ giấy nháp rồi đưa cho đối phương xem:

Sao mày vẫn còn niệm từ "abandon"?

Tống Bách Dương nghiến răng,  lập tức vẽ một emoji tươi cười lên tờ giấy nháp rồi đẩy nó sang bàn đối phương. 

Đậu nành cười () là từ chỉ emoji cảm xúc màu vàng, nhưng còn có ý mỉa mai, châm biếm, cười khinh.

Tiếc rằng, tài vẽ của Tống Bách Dương không những kém Chu Trì Tự, mà còn kém hơn cả học sinh tiểu học, thậm chí là trẻ mẫu giáo. Giang Quân nhìn thế nào cũng không nhận ra đây là một emoji cười.

Giang Quân bối rối hồi âm: 

Tại sao mày lại vẽ mặt cười cho tao? Mày nghĩ tao nói đúng chứ gì? Hahahahahahaha tao hiểu rồi! Cảm ơn mày đã đồng tình!

Tống Bách Dương tức giận, giật lấy tờ nháp của Giang Quân với ý định giải thích cho cậu ta sự khác nhau giữa mặt cười và emoji cười, đồng thời nói bóng gió sao cậu ta có bốn mắt mà vẫn nhầm được. Lúc này, Tôn Huệ Vân trên bục giảng đột nhiên lên tiếng – thường thì đây là dấu hiệu cho thấy cô đang nói đến phần quan trọng:

"Thiết bị báo động phát hiện ra đó là pheromone không mùi của omega. Vì vậy, sau tiết Sinh học, đúng lúc là giờ ra chơi, tất cả học sinh là omega có pheromone không mùi vui lòng đến văn phòng của tôi."

"Đây là vấn đề rất nghiêm trọng. Nếu như em chủ động đến phòng cách li thì có lẽ sẽ không đến nỗi tệ như vậy. Nhưng em lựa chọn không đứng ra chủ động gánh chịu hậu quả, vậy thì đừng trách tôi tìm cách kéo em ra khỏi lớp." 

Tôn Huệ Vân nhấn mạnh với vẻ mặt nghiêm túc: "Mọi người nên đủ can đảm để chịu trách nhiệm. Trường học không chỉ là nơi cung cấp kiến ​​thức, mà còn là nơi dạy các em nên người."

Tống Bách Dương ngạc nhiên một lát rồi từ từ đặt bút xuống.

Bây giờ hắn mới nhận ra mỗi lớp học không chỉ có bốn thiết bị báo động pheromone, mà còn có một máy thăm dò có thể phát hiện loại pheromone A hoặc O, cộng thêm cả mùi của nó. Giáo viên chủ nhiệm được phép sử dụng tài khoản do nhà trường cung cấp để truy vấn kết quả của máy dò pheromone trên phần mềm tích hợp.

Nếu là pheromone có mùi, chắc hẳn Tôn Huệ Vân đã biết ngay học sinh nào đã giải phóng pheromone. Nhưng vì kết quả là pheromone không mùi nên phải có thêm một bước này.

Tống Bách Dương khẽ nhíu mày, một mảnh kí ức nào đó chợt xuất hiện ngay lúc này…

Đợi đã, chẳng phải Chu Trì Tự cũng có pheromone không mùi sao?!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!