Chu Trì Tự không yêu cầu giữ bí mật, thế là đến cuối tuần, Hạ Thi Đào nhịn hết nổi mà kể hết cho Giang Quân.
Giang Quân và Hạ Thi Đào có mối quan hệ rất tốt, tốt đến mức gần như ruột thịt. Tất nhiên, có lẽ chỉ có Hạ Thi Đào mới nghĩ bọn họ là "anh em tốt"; còn đối với Giang Quân, cậu ta phải hết sức cẩn thận với mối quan hệ này, không dám đi quá giới hạn.
Tất nhiên, Giang Quân cũng nhân cơ hội này để nói bóng nói gió, thử xem Hạ Thi Đào nghĩ thế nào về Chu Trì Tự. Đúng như kì vọng của cậu ta, cô nhỏ chẳng có tình cảm với đại thần Chu.
Giang Quân là người nói nhiều, nhất là khi tâm trạng tốt. Khi ấy, cậu ta phải chia sẻ niềm vui của mình với Tống Bách Dương. Vì vậy, trong giờ ra chơi, cậu thì thầm vào tai hắn: "Tao mới biết một tin động trời."
Tống Bách Dương lật tờ giấy nháp khiến đầu bút rung lắc dữ dội. Hắn đáp qua loa: "Gì?"
"Tao đã dùng kĩ năng tra hỏi siêu việt của mình để khám phá được rằng: Hạ Thi Đào không thích Chu Trì Tự." Giang Quân lặp lại như đang cố thuyết phục chính mình, như để an ủi bản thân: "Đúng là vậy đó. Nhỏ không thích người ta đâu."
Hạ Thi Đào là cô gái Giang Quân cảm nắng, chứ không phải Tống Bách Dương, nên hắn không có hứng thú. Hiện tại, hắn chỉ biết mình đang mắc kẹt ở một bước nào đó trong quá trình giải đề. Dòng suy nghĩ của hắn bị ngắt quãng bởi Giang Quân; trong một giây, hắn không làm tiếp được nữa. Sự kiên nhẫn của hắn sắp cạn; hắn sắp bị câu hỏi vật lí này tra tấn đến hoá điên, nên hắn chỉ nói hú hoạ một câu: "Ừ, tuyệt lắm."
Tống Bách Dương kẹp bút giữa ngón trỏ và ngón áp út tay phải, xoay nó rất nhanh. Hắn chống khuỷu tay trái lên bàn, vô thức túm lấy tóc mình.
Bước nào chưa đúng nhỉ? Hay là thiếu điều kiện? Sao làm mãi vẫn không ra?
Giang Quân vẫn tiếp tục buôn chuyện: "Sau đó Hạ Thi Đào nói tôi nghe một bí mật kinh thiên động địa liên quan đến Chu Trì Tự."
Chiếc bút đang quay trong tay Tống Bách Dương đột nhiên dừng lại.
Hắn do dự một lát, cuối cùng vẫn tò mò kinh khủng. Vì vậy, hắn bỏ qua cậu vật lí còn dang dở rồi quay đầu hỏi Giang Quân: "Bí mật gì?"
Giang Quân trêu chọc: "Nhắc đến đại thần Chu là mày có hứng ngay."
Tống Bách Dương: …
"Nói gì thì nói con mẹ nó đi." Tống Bách Dương nhướng mày: "Tao còn phải giải đề."
Giang Quân ghé sát vào tai Tống Bách Dương, hạ giọng nói: "Chu Trì Tự đang thầm thương trộm nhớ một người."
"đ*t mẹ." Tống Bách Dương hỏi: "Ai? Tao có biết không?"
Giang Quân lắc đầu: "Tao cũng không rõ."
Tống Bách Dương nheo mắt: "Tin đồn này của mày có uy tín không?"
"Uy tín chứ." Giang Quân thề thốt: "Hạ Thi Đào nói tao đó. Nhỏ nói là chính miệng Chu Trì Tự khai ra."
"Lại còn là tình đơn phương." Giang Quân ra vẻ bí ẩn, nhớ lại chi tiết trong cuộc trò chuyện với Hạ Thi Đào.
"Vãi chưởng!" Tống Bách Dương thực sự kinh ngạc: "Tình đơn phương??!!"
"Đại thần Chu giỏi như vậy mà lại yêu đơn phương hả?" Tống Bách Dương hoang mang: "Không phải chứ? Ai lại không biết đúng sai như thế!"
–
Sau giờ giải lao ngắn ngủi, tiết hai buổi sáng diễn ra trong sự im lặng.
Tuy nhiên, trạng thái tinh thần của học sinh vẫn chưa cải thiện so với tiết đầu tiên. Một số bạn vẫn còn buồn ngủ, trong khi một số khác đang tham gia "rat race". Cho dù giải lao, các bạn ấy vẫn không ngủ, mà chạy đua với thời gian để giải đề; bởi vậy cho nên hiện tại, các bạn đang ngáp như điên.
Rat race là cuộc đấu tranh quyết liệt, đặc biệt để giữ vị trí của mình trong công việc, trong cuộc sống (trong trường hợp này là tại trường học).
Lúc này, ông Lưu đang dạy kiến thức di truyền bắt buộc trong môn Sinh học lớp mười một.
Sau khi giải thích các ví dụ trong sách giáo khoa, thầy kết nối chúng với các ví dụ thực tế, rồi đưa ra cho học sinh một câu hỏi.
"Lấy ví dụ về giới tính đi kèm của chúng ta. Ba đặc điểm khác nhau của alpha, beta và omega được kiểm quy định bởi ba gen: A, B và O, là các alen của nhau. A hoàn toàn trội so với B và O; B hoàn toàn trội so với O. Câu hỏi đặt ra: Nếu ba mẹ đều có giới tính đi kèm là alpha, thì có bao nhiêu % xác suất con là omega?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!