Chương 17: Tôi có crush rồi.

Siêu thị trường.

Hạ Thi Đào đứng trước kệ đồ ăn vặt, chọn qua chọn lại một hồi, cuối cùng lấy hai gói mì cay. Cô cầm một túi đồ trên tay, đang định đi thì chợt nhớ ra điều gì đó, quay lại hỏi Chu Trì Tự: "Cậu thích mì cay không? Tôi bao."

"Không." Chu Trì Tự từ chối: "Cảm ơn cậu."

"Khách sáo gì chứ? Cậu giúp tôi vẽ báo tường, tôi mời cậu mấy gói mì cay mà cậu cũng từ chối hả?"

Chu Trì Tự bất đắc dĩ đáp: "Tôi không thích ăn cay."

Hạ Thi Đào ngạc nhiên, sau đó cười ranh mãnh: "Ừ ha! Xin lỗi cậu nha, tôi quên! Bây giờ cậu nhắc tôi mới nhớ, lần trước cậu qua nhà tôi ăn cơm, đồ ăn cay quá nên cậu chạy khắp nhà tìm nước uống. Ha ha!"

Chu Trì Tự: …

Sau khi trả tiền, Hạ Thi Đào nhét thêm mấy gói que cay Vệ Long vào túi vải. Cô nhỏ chẳng nói chẳng rằng, kéo Chu Trì Tự đi dạo quanh khuôn viên trường với lí do đi cho tiêu cơm. 

Đương nhiên, Hạ Thi Đào nói với cậu rằng cô nhỏ có chuyện quan trọng cần trao đổi, yêu cầu cậu phải tôn trọng. 

Chu Trì Tự hết cách nên đành phải đồng ý. 

Hai người đi trên con đường xi măng xám của khuôn viên trường. Cành lá xanh tươi của những cây long não tươi tốt ven đường dường như được ánh hoàng hôn nhuộm lên chút sắc vàng, tăng thêm vẻ mềm mại, ấm áp cho chúng.

Lúc này, phần lớn mọi người đã ăn uống no say, trở về bàn làm việc để chiến đấu với ba trăm ván Toán – Lí – Hoá – Sinh. Hơn nữa, Hạ Thi Đào còn cố ý dẫn Chu Trì Tự đến một nơi vắng vẻ, nên chẳng mấy chốc xung quanh không còn bạn học nào.

Màn đêm buông xuống, bầu trời tối dần.

Hạ Thi Đào nhìn quanh nhiều lần. Xác định xung quanh không có người quen, cô nhóc vội vàng lấy một lá thư từ trong túi vải ra đưa cho Chu Trì Tự.

Thấy vậy, vẻ mặt cậu hơi khó hiểu. Cậu nhìn lá thư trong tay, lại nhìn sang Hạ Thi Đào: "Gì vậy?" 

"Thư tình."

Chu Trì Tự khẽ nhíu mày, gương mặt lộ ra vẻ không tin: ?

"Không phải của tôi." Hạ Thi Đào sợ đối phương hiểu lầm: "Tôi không thích cậu."

"Đây là thư tình của một cô gái xinh đẹp." Hạ Thi Đào mỉm cười bí ẩn: "Mở ra là biết cậu đã vô tình chiếm được trái tim của ai."

Chu Trì Tự không do dự mà nói thẳng: "Xin lỗi cậu. Tôi không thể nhận."

"Ừ." Hạ Thi Đào nghe vậy, cúi đầu cất bức thư tình vào trong túi.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, cô nhóc thấy Chu Trì Tự đang nhìn mình. Cô cười rồi hỏi: "Sao? Cậu ngạc nhiên vì tôi buông xuôi à? Cậu nghĩ tôi nên cố gắng nói thêm mấy câu cảm động để ép cậu nhận hả?"

"Cậu biết tôi không phải người như vậy mà."

Hạ Thi Đào đảo mắt, bắt đầu nhớ lại: "Cô bạn xinh đẹp này với tôi cũng khá thân. Lúc nghe cậu chuyển lớp, nó một hai đòi tôi gửi thư tình giúp. Theo tôi, gửi thư trực tiếp mới chân thành, còn nó thì nhát lắm nên không dám đâu." 

"Tôi nói nếu nó đưa trực tiếp, nếu học sinh xuất sắc Chu Trì Tự chưa chắc sẽ từ chối thẳng, bởi lẽ cậu phải giữ thể diện cho người ta, thậm chí có cơ hội yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng nếu tôi đưa thay, học sinh xuất sắc chắc chắn sẽ lạnh lùng kêu tôi cầm về." Hạ Thi Đào cười rõ hai lúm đồng tiền, trêu chọc: "Cậu thấy tôi nói đúng chưa?" 

"Nó không tin ấy chứ, còn nói tôi thân với cậu nên tôi cứ đưa đi. Tôi đồng ý, nhưng điều kiện là nếu cậu không nhận thì tôi sẽ không nài nỉ cậu nhận. Nó chịu nên tôi mới đưa đó." 

Hạ Thi Đào lại hỏi: "Cậu thực sự không tò mò là ai sao? Sao cậu không cân nhắc cô gái xinh đẹp này? Có lẽ đây là khởi đầu cho một chuyện tình học đường đẹp đẽ? Đừng từ chối hết như thế!"

"Tôi có crush rồi." Chu Trì Tự cụp mắt, chợt buông một câu như thế.

Đêm tối thầm dệt nên mấy tấm vải đen, bên trong ẩn giấu bóng trăng lưỡi liềm với ánh sao nhỏ bé; ban ngày không thể thấy được, phải đến đêm dài như vực thẳm mới phát hiện ra.

"Cái gì!" Hạ Thi Đào kinh ngạc: "Cậu cậu cậu… Cậu có crush?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!