Khi về lớp, Chu Trì Tự cầm màu gouache rồi đi tìm Hạ Thi Đào.
Tống Bách Dương không biết gì về hội họa, nên không thể theo Chu Trì Tự tham gia cuộc vui. Bởi lẽ đó, cho dù hắn có tò mò, hắn cũng đành phải một mình về chỗ.
Vừa đặt mông lên ghế, Tống Bách Dương liền cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Giang Quân. Quay đầu lại, hắn thấy đối phương đang chống cằm nhìn mình, trong mắt tràn đầy hi vọng.
"Anh Tống…" Mi mắt Giang Quân giật mấy lần, trên mặt lộ ra nụ cười nịnh nọt: "Có nghe ngóng được gì không?"
"Không, mày đánh giá quá cao năng lực hành động của tao quá rồi." Tống Bách Dương thấy vậy không nhịn được cười, nhưng không trả lời, mà bày đặt giữ mồm giữ miệng.
"Uầy." Nghe Tống Bách Dương nói như vậy, Giang Quân cũng ý thức được kì vọng của cậu ta đối với hắn đúng là không hợp lí, nhưng cậu vẫn cảm thấy thất vọng. Cậu cúi đầu, nửa người trên nằm ở trên bàn với vẻ mặt uể oải, nhưng cậu không ngờ giây tiếp theo…
"Tao nghe được." Tống Bách Dương liếc nhìn đối phương.
Giang Quân bật dậy khỏi bàn: "Cái đ*t! Thú vãi!"
"Chứ sao." Tống Bách Dương cười khoe hai chiếc răng nanh, thái độ rất đắc ý: "Mày không thấy tao đây là ai à?!"
Giang Quân chắp tay: "Anh Tống thật vĩ đại!"
"Nói về kết quả trước." Tống Bách Dương cúi người thì thầm với Giang Quân: "Tao nghĩ Chu Trì Tự không có hứng thú với Hạ Thi Đào."
Tống Bách Dương truyền đạt lại lời Chu Trì Tự cho Giang Quân; đối phương nghe mà cũng gật đầu đồng ý. Ngay sau đó, như chợt nhận ra có gì không ổn, cậu ấy nhíu mày hỏi: "Anh Tống, tự nhiên tao nghĩ đến một trường hợp, có khi nào Chu Trì Tự là người nói một đằng làm một nẻo không?"
"Mày nghĩ ai cũng như mày, giấu như mèo giấu cứt à?" Tống Bách Dương trêu một câu, sau đó nghiêm túc suy nghĩ: "Tao nghĩ Chu Trì Tự nói thật. Nếu cậu ấy có ý với Hạ Thi Đào nhưng không muốn người khác biết, cậu ấy có thể im luôn, không cần phải nói một câu như thế."
"Đặt mình vào vị trí của người ta đi, mày nghĩ mày có nói với người khác là crush của mày "có đẹp lắm đâu" không?"
"Cũng đúng." Giang Quân hiển nhiên bị thuyết phục.
"Đỉnh quá, anh Tống, mày làm việc hiệu quả vô cùng luôn ấy? Ba mày vừa giao nhiệm vụ, mới mười phút là mày đã hoàn thành. Ba rất vui lòng…"
Tống Bách Dương thẳng thừng ngắt lời: "Bớt nhảm, lo ăn đi."
Giang Quân vội vàng gật đầu: "Ừ, ừ."
Tối hôm đó, Tống Bách Dương kéo Giang Quân lên tầng hai của căn tin, gọi món cơm thố đắt nhất trên đó.
Lúc này, tâm trạng cậu ta có vẻ rất tốt, quẹt thẻ cũng không nhíu mày, gương mặt hào phóng không thèm để ý đến số tiền. So với dáng vẻ tính toán chi li thường ngày, cậu ta bây giờ như một người hoàn toàn khác.
Hơi nước bốc lên từ chiếc thố màu đen. Qua làn sương trắng mờ ảo, hai người lại bắt đầu một cuộc nói chuyện khác.
Tống Bách Dương cười: "Hiếm khi thấy mày chi mạnh tay như thế."
"Tao là người biết trả ơn, dù sao mày cũng đã giúp tao gỡ khúc mắc lớn trong lòng." Giang Quân thành tâm nói: "Thật ra, từ ngày đầu tiên Chu Trì Tự qua lớp mình, tao đã canh cánh chuyện này rồi."
Nghe Giang Quân nói vậy, Tống Bách Dương đột nhiên nhớ lại ngày cuối cùng của hội thao. Khi đó, cậu ta đã nói về Chu Trì Tự với hắn trên khán đài nhà thi đấu.
"Mày lo lắng cũng đúng, Chu Trì Tự giỏi thật mà." Chu Trì Tự cũng giỏi thật." Hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Ê, tao đã nói với mày chuyện Hạ Thi Đào và cậu ấy là bạn cùng trường cấp hai chưa?"
Giang Quân lại xám hồn: "đ*t mẹ! Mày chưa nói!"
"Mày cũng thân với Hạ Thi Đào mà nhỉ? Nhỏ không nói mày à? Mày không biết sao?"
Giang Quân suy nghĩ một lát rồi đáp: "Không."
"Vậy là Hạ Thi Đào cũng có đẻ ý tới Chu Trì Tự đâu." Tống Bách Dương kết luận: "Đây là dấu hiệu tốt mà."
Giang Quân có vẻ khá đồng ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!