Tống Bách Dương nhìn Chu Trì Tự, Chu Trì Tự nhìn Tống Bách Dương. Hai người nhìn nhau đều không nói nên lời.
Một giây sau, Tống Bách Dương là người đầu tiên lên tiếng để phá tan sự im lặng: "Không phải tôi, mà là bạn tôi thật."
Chu Trì Tự lặng lẽ nhìn người kia thêm mấy lần, vẫn không nói gì.
"Không phải mà! Tin tôi đi, thực sự có một người bạn!" Tống Bách Dương lo lắng nhắc lại thêm một lần.
Lần này, Chu Trì Tự đáp lại: "Ừ."
"Cậu không tin hả?" Tống Bách Dương khóc không ra nước mắt, nhưng cũng không muốn đổ vỏ cho Giang Quân: "Chu Trì Tự, tôi không lừa cậu. Tôi tuyệt đối không có tình cảm với Hạ Thi Đào!"
Khi giải thích, hắn kích động đến mức hơi nâng giọng, khiến một bạn nữ đi ngang qua ngoái lại nhìn mấy lần vì ngạc nhiên.
Nghe đến đây, Chu Trì Tự khựng lại, nhưng vẻ mặt cậu vẫn lạnh tanh như thể không quan tâm.
Tống Bách Dương lo lắng: "Chu Trì Tự, cậu phải tin tôi, thật đó. Cậu đặt mình vào vị trí của tôi rồi nghĩ xem, nếu tôi thực sự có ý với người ta, tôi sẽ không hỏi thẳng thừng như thế đâu. Hỏi kiểu đấy là cậu biết ngay mà, đúng không?"
Chu Trì Tự lại liếc nhìn Tống Bách Dương rồi cười: "Được rồi, đừng la làng nữa. Tôi tin cậu."
"Yeah." Tống Bách Dương nắm tay rồi khẽ kêu như thế. Hắn thầm nghĩ cuối cùng đã hoá giải một hiểu lầm nghiêm trọng, nên sự vui mừng tràn ra giữa lông mày.
Cử chỉ của hắn rất nhỏ, nhưng Chu Trì Tự vẫn chú ý, đương nhiên cậu cũng nghe thấy. Cậu quay đầu nhìn Tống Bách Dương, bất đắc dĩ cười: "Cậu thật là…"
Trong một giây, cậu không nghĩ ra được tính từ chính xác nên nói nửa câu là dừng. May mắn thay, đối phương không hỏi tới.
Lúc này, Tống Bách Dương đã chạy nhanh về phía trước, lại cách Chu Trì Tự rất xa. Vì thế, hắn phải dừng lại chờ đối phương.
Đứng ngơ ngác ở góc cầu thang, tâm hồn Tống Bách Dương bắt đầu treo ngược cành cây.
Hắn vẫn nhớ hình ảnh dây thần kinh thị giác nhận được khi ánh mắt hai mắt chạm nhau, nhưng lại nhanh chóng bị lãng quên khi đã trở thành kí ức.
Khuôn mặt Chu Trì Tự giờ đây chỉ còn là một hình ảnh mờ nhạt trước mắt hắn. Ngũ quan cậu đã bắt đầu mờ đi, nhưng Tống Bách Dương chắc chắn khi cười, cậu chính là kiểu người đẹp khiến người ta ngây ngẩn từ cái nhìn đầu tiên.
–
Thời tiết đầu tháng Mười vẫn noi theo tác phong nóng bức của tháng Chín. Nữ beta trông coi siêu thị được hưởng lợi nhuận vượt mức, mở cửa bật máy lạnh một cách xa xỉ.
Ngay khi bước vào siêu thị trường, Tống Bách Dương không khỏi thốt lên: "Mát quá!"
Sau đó, hắn lặng lẽ đổi vị trí. Tống Bách Dương chẳng hiểu gì về màu gouache nên hắn chỉ có thể lẽo đẽo theo sau Chu Trì Tự, xem cậu ấy chọn lựa.
Khi sáng tạo nên Tống Bách Dương, Thượng Đế đã đóng lại một cánh cửa của hắn – cánh cửa dẫn đến cung điện mĩ thuật.
Tống Bách Dương đi theo Chu Trì Tự qua một dãy kệ dài, cuối cùng dừng lại cuối đường. Màu gouache nằm ở kệ dưới cùng.
Hắn thấy cậu ngồi xổm xuống, cầm một lọ màu màu gouache trắng trong suốt, cúi mắt nhìn kĩ. Một lúc sau, cậu bắt đầu chọn sang gouache hãng Marley.
Tống Bách Dương không biết mấy thứ này, thế là hắn đứng sang một bên, cúi đầu nhìn Chu Trì Tự.
Cậu ấy vốn thấp hơn hắn vài centimet, vóc dáng cũng không to lớn. Khi ngồi xổm xuống, toàn thân cậu biến thành một quả bóng nhỏ, cảm giác như thể Tống Bách Dương chỉ cần túm lấy cổ áo cậu là xách đi được ngay.
Ánh mắt Tống Bách Dương từ những ngón tay trắng xương xương đến mái tóc đen của Chu Trì Tự. Tóc ngắn ngang ngón tay cái của cô ấy buông xuống cái cổ trắng, vài sợi tóc chui vào cổ áo đồng phục màu xanh lam, lờ mờ che khuất tuyến phía sau của một omega.
Tự nhiên hắn nhớ đến nửa cổ của Chu Trì Tự lộ ra ngoài hồi hôm khám sức khoẻ. Hình ảnh trong trí nhớ và cảnh tượng trước mắt bất ngờ nhập lại với nhau.
Yết hầu của Tống Bách Dương lăn xuống.
Bên tai Tống Bách Dương văng vẳng cuộc phỏng vấn khoa học mà hắn đã xem trên TV cách đây không lâu. Nội dung buổi nói chuyện là tìm hiểu nguồn gốc và đích đến của loài người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!