Chương 13: Thân cái gì?

Giang Quân ngồi bên cạnh cũng nghĩ như thế. Nghe Tống Bách Dương nói vậy, cậu ta lập tức hoá thân thành ngọn cỏ úa buồn bã cúi đầu, không đáp lại được một câu.

Thấy thế, Tống Bách Dương không khỏi thở dài thương cảm: "Xem ra đồng chí Giang của chúng ta đã sa vào lưới tình, mắc bệnh tương tư rồi."

Giang Quân nhìn Tống Bách Dương với vẻ chán nản, rặn ra một câu trong cổ họng: "Cút đi."

Tuy nhiên, câu "cút đi" này không sắc bén, hung hăng như trước, mà bộc lộ năm phần lo lắng, bốn phần buồn bã và một phần uất ức. Chắc là người buồn cảnh có vui đâu bao giờ, bởi vì cậu ta cảm nhận được nguy cơ đang cận kề.

Tống Bách Dương nhạy bén nhận ra: "Mày…"

Hắn không biết nên nói gì cho phải. Sau khi suy nghĩ hồi lâu, hắn mới có thể nói ra một câu hoàn chỉnh: "Mày vẫn còn cơ hội, nhỏ ấy độc thân mà. Mày đừng bi quan như thế, kết cục đã định đâu? Chuyện gì cũng có thể xảy ra mà." 

Nói dứt câu, Tống Bách Dương cảm thấy mình mấy lời hắn nói đan xen giữa nhảm nhí, vô vị và bất lực. Giống như một đoạn kết sáo rỗng trong bài thi Ngữ văn, nghe thì chán ngắt, bỏ đi thì tiếc.

Giang Quân thở dài, không biết vì lời Tống Bách Dương nói hay vì lí do nào khác. Cậu lấy hộp đựng kính khỏi hộc bàn, lấy khăn lau ra, tháo kính rồi bắt đầu lau bụi bám trên tròng kính nhựa dày cộp.

"Đừng xàm nữa, cũng đừng kêu tao hèn. Tao có bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương ở trường cấp ba đâu, nếu thi đại học xong vẫn còn cơ hội thì tao mới thử." 

"Mày sợ ảnh hưởng việc học à?" 

Giang Quân lắc đầu: "Cũng cũng, nhưng tao không sợ đến thế."

"Tao lại nghĩ mày là đại thần có thể cân được cả chuyện học và điểm số." 

Giang Quân chớp mắt, nhưng lại nói với giọng tự giễu: "Thật sao? Cảm ơn mày đã khen."

Tống Bách Dương lúc này mới nghiêm túc nói với đối phương: "Tao nói thật, nên tao mong mày đừng suy nghĩ theo hướng chạm đáy như thế, được không?" 

"Tao không biết." Vì Giang Quân cận nặng nên đôi mắt cậu ta sẽ vô thức nheo lại khi không có chùm tia sáng khúc xạ từ tròng kính.

"Tao bắt đầu lung lay rồi, vì nhỏ tuyệt vời quá, còn nhiều người theo đuổi nữa. Đôi khi tao tự hỏi nếu bây giờ mà ngồi yên thì liệu tao có lỡ mất nhỏ, chẳng còn một phần trăm nào luôn không?" 

Tống Bách Dương hỏi ngược lại: "Nếu có thể cân bằng chuyện học với chuyện yêu, tao nghĩ mày không cần ngại."

"Nhưng nhỏ thì không thể."

"Hả?"

"Nhỏ nói tao vậy đó."

Giang Quân cúi đầu cười khổ: "Người ta nói đang học cấp ba nên không muốn hẹn hò, sợ ảnh hưởng đến điểm số, nên tao mới quyết định thôi. Sau đó tao lại nghĩ: không hẹn hò không có nghĩa là không có crush, mà có crush thì cũng không nhất thiết phải quen nhau lúc đang học phổ thông, vì đã quen là phải gánh vác nhiều trách nhiệm, mà tao thì… Bỏ đi, tao nói vớ vẩn thôi."

Giang Quân nheo mắt lại rồi đeo kính vào. Như thể đã đóng van cảm xúc, cậu ta quay về vẻ vô tư ban đầu: "Tao không muốn nghĩ nữa, có nghĩ cũng không ra. Thôi kệ đi."

"Có lẽ tương lai còn nhiều cơ hội." Tống Bách Dương gật đầu: "Tóm lại, bất kể mày lựa chọn thế nào, miễn đừng hối hận là được."

"Tao biết." Giang Quần cụp mắt xuống, chớp thêm mấy cái. Im lặng một lúc lâu, cậu ta lại ngẩng đầu cười gian: "Người anh em, tao đang chịu đựng mọi cay đắng và đau khổ trong tình yêu, hay là mày giúp tao chuyện này đi? Ai cũng biết an ủi người khác bằng lời nói, nhưng chỉ có chân nhân như mày mới biết dùng hành động." 

Tống Bách Dương: ?

Giang Quân hướng ánh mắt rực lửa về phía bạn mình, giọng nói đến là du dương: "Bạn Tống Bách Dương, mày có phải là anh em tốt của tao không? Mày có phải là thành viên team alpha chúng ta không? Mày có phải là lớp trưởng tốt tính, sẵn sàng giúp đỡ người khác không? Hi vọng mày có thể hứa với tao!"

Tống Bách Dương lùi ghế lại nửa bước: "Mày muốn làm gì? Đừng như vậy, tao sợ."

Giang Quân bắt đầu vận dụng kiến thức chuyên môn về nhạc Hoa của mình, ngâm nga một cách khoa trương: "Mày thực sự muốn lùi bước về sau à?" 

"Hahahaha, mày điên thật đấy." Tống Bách Dương cười nói: "Muốn nói gì thì nói con mẹ nó đi."

"Khụ." Giang Quân hắng giọng, cúi đầu đến gần Tống Bách Dương rồi nói nhỏ: "Mày thân với Chu Trì Tự nhỉ? Giúp tao điều tra phe địch đi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!