Chương 12: Tôi có nên trả lại không?

Giọng bác sĩ không quá to, nhưng cũng đủ để nghe được vì phòng 204 chỉ còn lại anh với hai học sinh lớp 11/1.  Hơn nữa, Tống Bách Dương còn đứng rất gần để theo dõi sát sao Chu Trì Tự.

Bởi lẽ đó, hắn đã nghe rõ lời bác sĩ vừa nói.

Anh ấy nói đến đây, một sự hiểu ngầm kì diệu khiến Tống Bách Dương với bác sĩ lẳng lặng nhìn nhau lần, rồi hai người bật cười.

Thật là trùng hợp.

Bác sĩ mỉm cười: "Chắc là duyên số."

Tống Bách Dương không đáp mà chỉ cười đến là rạng rỡ.

Chu Trì Tự là người duy nhất chẳng hiểu gì. Cậu không biết cái chạm mắt đó có ý nghĩa gì, lại vô tình chọc trúng "điểm cười" của hai người kia. 

Chu Trì Tự nhìn bác sĩ rồi lại nhìn Tống Bách Dương: "Sao vậy?"

Bác sĩ trả lời: "Đừng hiểu lầm, anh không có ý gì đâu. Anh cảm thấy em với bạn này có duyên phận khá đặc biệt đấy." 

Chu Trì Tự: ?

"Khụ." Tống Bách Dương biết bác sĩ không thể nói thẳng cho Chu Trì Tự biết đặc điểm của pheromone của hắn, nhưng những lời mơ hồ như vậy càng khiến cậu hoang mang. Hắn nghĩ mình chia sẻ chuyện này với cậu cũng không sao, thế nên hắn mở lời giải thích: "Bác sĩ nói bọn mình có duyên vì tôi cũng có pheromone không mùi."

Bác sĩ này nhiệt tình với tất cả mọi người, đối với Chu Trì Tự cũng không ngoại lệ. Trong lúc điền kết quả xét nghiệm pheromone không mùi của đối phương, anh vẫn không quên nhắc nhở cậu: "Pheromone của em không có mùi, nên nhớ uống thuốc ức chế hoặc miếng dán chặn pheromone khi đi đến những nơi công cộng vào những thời kì đặc biệt nhé."

Tính Chu Trì Tự vốn lạnh lùng, khác với Tống Bách Dương có thể hoạt ngôn với tất cả mọi người, nên chỉ bình tĩnh gật đầu: "Dạ."

Tống Bách Dương tin rằng bác sĩ đã có hẳn một bộ câu hỏi dành cho những người có pheromone không mùi. Có bấy nhiêu câu vừa hỏi hắn xong, bây giờ anh lại hỏi Chu Trì Tự: "Pheromone không mùi có ảnh hưởng gì đến cuộc sống của em không?" 

Chu Trì Tự lập tức lắc đầu: "Không có vấn đề gì ạ."

"Không hả?" Nhớ lại lời than phiền của Tống Bách Dương, bác sĩ hỏi: "Pheromone hạ nhiệt độ, mùa đông em không lạnh sao?"

Chu Trì Tự ngạc nhiên, có lẽ không ngờ bác sĩ hỏi khó như thế: "Không sao. Em mặc thêm quần áo là được." 

Bác sĩ đối diện vừa viết vừa nói: "Ừ, trời lạnh thì mặc thêm áo. Nhưng nếu mùa hè nóng nực, pheromone lại tăng nhiệt độ thì phải làm sao đây?" 

Tống Bách Dương đứng sau Chu Trì Tự nghe đến đây thì sờ mũi rồi cười: "Anh cứ nói em là đứa pheromone tăng nhiệt độ đi. Cậu ấy biết cũng có sao đâu, em chẳng ngại." 

Chu Trì Tự kinh ngạc quay đầu lại, im lặng nhìn Tống Bách Dương mấy lần. Lúc này, cậu đã hiểu được ý tứ của hắn với bác sĩ rồi. Cậu suy nghĩ một lát rồi mím môi nói với hắn: "Đợi mùa hè, tôi cho cậu mượn một ít pheromone."

Đương nhiên, pheromone của omega không thể tùy tiện cho người khác "mượn" được, huống chi là một alpha như Tống Bách Dương. Pheromone AO hấp dẫn lẫn nhau sẽ k*ch th*ch hắn vào kì đ*ng d*c sớm hơn.

Chu Trì Tự là người thông minh, có trí nhớ siêu phàm, nên cậu không thể quên kiến thức này được. Bởi lẽ đó, Tống Bách Dương nghĩ cậu chỉ nói đùa thôi.

Bản thân hắn không phải người không biết đùa, nên thay vì phản bác, hắn mỉm cười rồi hỏi tới: "Cậu cho tôi mượn pheromone rồi tôi có phải trả lại không?" 

Chu Trì Tự thế mà lại nghiền ngẫm câu hỏi này: "Có."

Sau đó cậu gật đầu, trông có vẻ rất nghiêm túc: "Mùa đông trả lại cho tôi."

Tống Bách Dương nghe vậy thì cười ha hả: "Vừa đẹp! Bọn mình có thể tối ưu pheromone của cả hai." 

Câu trả lời hời hợt này cho thấy có lẽ hắn không để tâm đến những lời Chu Trì Tự vừa nói. Hắn chỉ xem đó như một cơn gió nhẹ nhàng thoảng bên tai, thổi qua rồi tan đi.

Chu Trì Tự thấy vậy thì cụp mắt xuống, nhưng không đáp lại lời Tống Bách Dương.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bác sĩ đưa lại phiếu khám sức khoẻ cho Chu Trì Tự. Nó được chuyền qua cho bác sĩ bên cạnh cửa như một quả bóng. Cuối cùng, tờ giấy này, cùng với tất cả phiếu khám sức khoẻ của lớp, rơi vào tay Tống Bách Dương.

Tống Bách Dương học theo bác sĩ đã đo chiều cao trước đó – dùng mắt thường để đo độ dày xấp phiếu, rồi chia thành hai phần tương đối bằng nhau. Hắn đưa một phần cho Chu Trì Tự, mình thì giữ phần còn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!