Chương 10: Bạn Tiểu Chu!

Ánh mắt của Chu Trì Tự nhìn Tống Bách Dương đăm đăm. Điều này cho thấy cậu đang chăm chú lắng nghe.

Ánh nắng vàng óng bị cành lá cao vút cắt thành từng mảnh, lướt qua đôi má Chu Trì Tự, chiếu vào đôi mắt trong veo của cậu. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi mà ánh sáng giao thoa bóng tối, với sự tương phản giữa động và tĩnh, trong đầu Tống Bách Dương hiện lên mấy từ… 

Bình tĩnh, điềm đạm, lí trí, tự chủ. 

Hắn chợt cảm thấy lời đồn đại rằng Chu Trì Tự lạnh lùng xa cách rõ là hiểu lầm. Lạnh lùng và lí trí vốn không giống nhau. Nếu nhận xét một người ít nói, giữ khoảng cách với người khác là thờ ơ, lạnh nhạt thì võ đoán vô cùng!

Nói thế chứ mình cũng mới biết Chu Trì Tự qua vài lần tiếp xúc. Có khi mình cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng, là kẻ mù mờ chỉ thấy được bề nổi của tảng băng.

Thế nhưng lúc này Tống Bách Dương chỉ muốn bênh vực cho tính cách của Chu Trì Tự thôi, không cần bất kì một cái cớ nào. 

Một giây trước khi mở miệng, không hiểu sao Tống Bách Dương lại đổi ý. Hắn quay đầu nhìn xung quanh, sau đó ngoắc bốn ngón tay về phía Chu Trì Tự: "Lại đây."

Hắn mỉm cười nháy mắt với đối phươg: "Tôi là lớp trưởng, vậy mà lại đầu têu nói xấu giáo viên chủ nhiệm; nếu bị bắt là tàn canh, nên tôi nói nhỏ thôi, cậu lại gần đây để nghe cho rõ." 

Thế là Chu Trì Tự nghe lời ghé sát lại gần hắn. 

Hai cái đầu chạm nhau, Tống Bách Dương hạ giọng: "Cậu chuyển lớp cũng được một tháng, thông minh như vậy chắc đã nhận ra Tôn Huệ Vân có đứa học trò cưng nhỉ?"

Chu Trì Tự do dự một lát rồi hỏi: "Là… Phương Văn Trạch, đúng không?"

Tống Bách Dương không hề ngạc nhiên khi đối phương trả lời đúng, mà bất đắc dĩ cười: "Ai có mắt cũng nhìn ra được." 

"Nó đó." Nụ cười của Tống Bách Dương lập tức biến mất. Hắn khẽ thở dài.

Hắn vừa nói, vừa liếc về phía lớp 204. Thấy một hàng dài ngoằn ngoèo bên trong, hắn thầm nghĩ thời gian các bạn khám sức khoẻ cũng vừa vặn để hắn kể hết chuyện. Đôi môi hắn mấp máy, hơi do dự, rồi bắt đầu kể lại tin đồn về giáo viên chủ nhiệm.

"Người ta nói Tôn Huệ Vân từng có một đứa con, nhưng nó mất vì tai nạn cách đây vài năm. Nếu còn sống, nó sẽ trạc tuổi Phương Văn Trạch."

"Thế nên hồi lớp mười, cả lớp đồn cô không có con nên mới dành hết tình cảm cho học trò cưng, nuôi Phương Văn Trạch như con ruột của mình vậy."

Chu Trì Tự ngơ ngác. Cậu khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì.

Tống Bách Dương nói tiếp: "Nghe nói Phương Văn Trạch rất giống đứa con đã mất của cô. Hơn nữa, cả hai thằng nhóc đều thông minh, học giỏi, giới tính đi kèm đều là omega." 

Lúc này, Tống Bách Dương nhìn xuống ánh mắt Chu Trì Tự, cười mấy tiếng: "Nghe bí ẩn không? Kiểu tình tiết chỉ xuất hiện trong phim truyền hình hay tiểu thuyết ấy?"

Chu Trì Tự hơi nghiêng đầu nhìn Tống Bách Dương: "Hiện thực có khi còn ảo hơn cả hư cấu nữa đấy." 

"Đúng rồi, tư tưởng lớn gặp nhau." Tống Bách Dương nghiêm túc nói: "Trên đời có đầy chuyện không tưởng."

"Vậy đó, biết đầu tin đồn này là thật." Ánh mắt Tống Bách Dương trở nên sâu thẳm, bắt đầu nhớ lại: "Tôi luôn cảm thấy tất cả manh mối đều chỉ về một người. Nếu Tôn Huệ Vân thực sự có con, cô không thể tách nó ra khỏi trường A, chưa kể đây còn là nơi cô làm việc."

"Tuy nhiên, cả năm lớp mười, Tôn Huệ Vân chưa bao giờ nhắc đến con mình trước mặt lớp. Cậu cũng biết mấy giáo viên thường khen con cái với học sinh rồi đó, nhưng tôi chưa từng thấy con cô đến trường A. Cuộc đời cô hoàn toàn không có dấu vết của con cái."

Tống Bách Dương khẽ nhắc lại: "Biết đâu tin đồn này có thật."

Chu Trì Tự nghiêm túc đáp lời: "Tôi nghĩ cho dù cô mất con thì cũng không thể miễn cưỡng xem con người ta là con mình. Ừ thì người trẻ qua đời đáng thương, nhưng đây không phải cái cớ để cô thiên vị, mà cô còn là giáo viên nữa chứ?" 

Cậu thầm khẳng định: "Cuộc sống vẫn phải hướng về phía trước."

"Cậu nói đúng." Tống Bách Dương ngẩng đầu, ánh mắt bắt đầu nhìn về phía phong cảnh bên ngoài cửa sổ bị kính làm mờ đi: "Nhưng còn một tin đồn khác về Tôn Huệ Vân."

"Cậu biết đấy, trường A là trường tư, đãi ngộ của trường tư đương nhiên tốt rồi, nhưng mà…" 

Tống Bách Dương không biết hắn đã "nhưng" bao nhiêu lần, nhưng hắn vẫn phải "nhưng" thêm lần nữa để nhấn mạnh câu tiếp theo. 

"Nhưng mà nghe nói khi Tôn Huệ Vân kí hợp đồng lao động, trong đó ghi rõ cô không được mang thai trong thời gian công tác. Nói cách khác, nhà trường không cho cô hưởng chế độ thai sản. Nếu cô mang thai rồi chọn ở nhà sinh con đẻ cái, tức là cô chọn nghỉ việc…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!