Chương 1: Phần 1: Xoài xanh. Chương 1Tao thực sự không quen biết người ta.

Bầu trời trong xanh với những đám mây trắng dày đặc như kẹo dẻo. Con đường nhựa đỏ quạch trên sân vận động ngoài trời được sưởi ấm bởi mặt trời. Không khí nóng bức của mùa hè từ từ bốc hơi trong những khe trống dưới mặt đất. 

Nhiệt độ mùa hè tạm dừng chân ngay tại hội thao mùa thu cuối tháng Chín ở khuôn viên trường. Lúc này, ghế khán giả đã chật kín người. 

"Anh Tống! Mày chạy xong cự li 4×100 mét rồi à?" 

Một giọng nói quen thuộc vang lên trong làn sóng ồn ào, loay hoay tìm đường lọt vào tai Tống Bách Dương. 

Thế là Tống Bách Dương dừng lại. 

Phần lưng ướt đẫm gần hết. Vải đồng phục học sinh màu trắng bám sát vào người, in lên làn da của hắn. Mồ hôi trên mái tóc phản chiếu ánh nắng vàng, chảy dọc theo đường cổ cong cong rồi thấm vào cổ áo đồng phục màu xanh lam. Hai nút cổ áo ngay yết hầu được mở ra để tản nhiệt. 

Đương nhiên, thứ bắt mắt nhất là bốn chiếc huy chương vàng treo trên ngực hắn. Chúng lắc lư rồi va chạm nhẹ khi hắn bước đi, ánh sáng vàng lơ lửng tỏa sáng trong không khí trong suốt. 

Tống Bách Dương tìm kiếm âm thanh rồi đưa tay qua đầu để ra hiệu cho người kia nhìn về phía mình. 

Giang Quân bước về phía Tống Bách Dương. Vừa đến gần, cậu ta đã để ý ngay bốn cái huy chương vàng trên ngực hắn, thế là kinh ngạc thốt lên: "đ*t, nhiều huy chương vàng quá vậy?! Tao – một con gà mờ môn Thể dục, chưa bao giờ thấy nhiều huy chương vàng đến thế!" 

Dù tai Tống Bách Dương đã quen với bầu không khí ồn ào tại hội thao, nhưng tiếng gào rú của Giang Quân ở khoảng cách gần vẫn khiến hắn khó chịu. Hắn lùi lại nửa bước, sờ vào tai: "Mày định khi nào mới sửa cái thói quen la hét này?" 

"Anh Tống, mày cũng biết tao là thành viên Đội Phát thanh trường mình." Giang Quân nghe vậy mà còn tự hào vỗ ngực: "Nói chuyện phải tự tin mới được."

Nói đoạn, Giang Quân nheo đôi mắt dưới cặp kính cận thị nặng: "Tao chưa bao giờ thấy nhiều huy chương vàng một lúc đến thế. Anh Tống, để tao nhìn cho rõ!"

Tống Bách Dương không đồng ý ngay. Hắn cười nhe răng, vẻ mặt rạng rỡ, kiêu ngạo, lại có phần hơi xấu xa. Tay phải hắn nắm lấy dải ruy băng xanh đỏ nối bốn chiếc huy chương vàng rồi huơ trước mặt đối phương. Kim loại va vào nhau do lực kéo của dải ruy băng, tạo ra âm thanh lanh lảnh.

Hắn hỏi: "Muốn nhìn à?" 

Giang Quân gật đầu như mổ thóc. 

"Gọi ba đi con."

Giang Quân: …

Cậu ta mắng: "Mày cút đi." 

Tống Bách Dương nghe cậu ta nói thế, lập tức nhấc chân định bỏ chạy, nhưng hắn lại bị Giang Quân tinh mắt nhanh tay kéo lại. 

Toàn bộ ghế đẩu được chuyển từ lớp học trên tầng năm cho mấy cô gái ngồi, nên hai người bọn họ ngồi trên bậc thềm bê tông của khán đài. Hai đứa nhóc hi sinh quần để tiếp xúc gần với bụi, nhưng đây là quần đồng phục nên chẳng ai tiếc rẻ gì.

Sau đó, không thèm Tống Bách Dương đồng ý, Giang Quân đã hành động. Với phương châm "tự mình ra tay, cơm no áo ấm", cậu ta vơ lấy hết huy chương trên cổ Tống Bách Dương, nhìn xuống vài lần rồi ngẩng đầu lên, hướng chúng về phía mặt trời, rồi săm soi cả mặt trước lẫn mặt sau huy chương vàng. 

"Anh Tống, mày đúng là một trong những alpha có thể lực tốt nhất trường chúng ta!" 

Đôi mắt Giang Quân mờ đi như đang chìm trong ký ức: "Mày biết không, ngày xửa ngày xưa, tao ngây thơ nghĩ đến việc thể hiện tài năng trong hội thao, giành giải nhất để được ưu tiên chọn bạn đời. Ai mà có dè một bài thi tuyển sinh cấp ba lại g**t ch*t ước mơ của tao…"

Tống Bách Dương khẽ cau mày: "Ai lại dùng "ngày xửa ngày xưa" như vậy?"

Giang Quân: …

Bạn bè thân thiết mỗi lần gặp là mỗi lần cãi thành thói quen, Giang Quân không bực mình, lại còn tỏ ra thích thú. Cậu ta ước lượng chiếc huy chương vàng trên tay rồi hỏi: "Tao nhớ mày đăng kí thi hai môn mà hả? Sao có đến bốn huy chương vậy?" 

"Đoán xem?" 

Giang Quân bắt đầu phân tích rõ ràng: "Tao biết mày giỏi chạy nước rút nên đã giành chức vô địch chạy tiếp sức với chạy cự li 100 mét…" 

Một cái cau mày và nheo mắt khiến đôi mắt vốn đã hí của cậu ta càng trở nên nhỏ hơn. Sau khi suy nghĩ một lúc, cậu vỗ nhẹ vào đùi rồi kêu lên: "Hoá ra mày thi giúp người khác hai môn?!"

"Không phải." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!