Chương 9: -Bắc Phỉ Thúy-1

Vương quốc Bắc Phỉ Thúy gần như quanh năm chìm trong băng tuyết, phía bắc giáp với vùng băng nguyên Xisar mênh mông, phía nam là dòng sông Kela cuộn trào dữ dội. Vương thành Feiling nằm ở khu vực trung bắc, khí hậu lạnh khô, dù đã bước sang tháng năm, khi đi ngoài trời hơi thở vẫn có thể phả ra thành khói trắng.

Vì phía dưới vương thành có nhiều mạch sông băng nên nhiệt độ dưới lòng đất thấp hơn trên mặt đất rất nhiều, không khí vừa lạnh lại vừa ẩm ướt.

Nhà ngục khắc nghiệt nhất của Bắc Phỉ Thúy được xây dựng bên dưới lòng đất, sát với mạch sông băng – điều kiện còn tệ hơn cả nơi nhốt thú nuôi.

…..

Kevin ngồi trên nền đất gồ ghề, tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo của địa lao, đôi chân thon dài nhàn nhã bắt chéo vô cùng thoải mái, anh cúi đầu nhìn bàn tay phải của mình.

Ngoài những lỗ thông khí nhỏ cỡ nắm tay trên trần nhà, trong địa lao hoàn toàn không còn chỗ nào khác thông ra bên ngoài. Đèn tường trong hành lang thì ít đến đáng thương, ngọn lửa yếu ớt sắp tắt, như thể chỉ còn thoi thóp hơi tàn.

Bàn tay phải của Kevin… Miễn cưỡng gọi tạm là "tay" đi! dưới ánh sáng lờ mờ trông càng thêm khủng khiếp.

Phần da thịt lành lặn dở dang đứt đoạn ở cổ tay, dưới cổ tay đầy thịt vụn là những đoạn xương trắng hếu. Ngay cả phần xương cũng không hoàn chỉnh, bàn tay thiếu nửa bên xương, ngón tay chỉ còn hai ngón là còn nguyên, các xương đốt tay của ba ngón còn lại ngắn dài nham nhở.

— Chậc!!! Xấu quá đi.

Kevin cụp mắt đánh giá một chút, rồi tự giễu: "Ít ra thì cũng mọc lại được vài mẩu xương rồi!"

Quay ngược về chỉ vài phút trước thôi, nửa bàn tay nham nhở như bị chó gặm kia của anh hoàn toàn trống hoác.

Bỗng có một con chuột nhắt chui ra từ khe đá nơi góc tường, lớp lông thô ráp của nó quẹt vào vết thương đang chảy máu của Kevin, cảm giác vừa buốt vừa ngứa, vô cùng kỳ dị. Kevin khẽ hít một hơi, liếc nhìn chuột nhắt, rồi linh hoạt cử động những khớp xương ngón tay, búng nó văng ra xa.

Chỉ trong chớp mắt, bàn tay bị chó gặm nham nhở của anh dường như lại hồi phục thêm chút nữa — ngón tay giữa đã mọc thêm hai đốt xương.

Con chuột nhắt rít lên một tiếng, chắc vì bị xương cứng búng vào người hoặc bị chính Kevin doạ, nó liền quay ngoắt bỏ chạy. Nhưng nó chạy sai đường, đâm sầm vào cánh tay rắn chắc của Oswid đang nằm đó, lăn mấy vòng rồi mới cuống cuồng chạy biến.

Bị chuột nhắt va trúng rất nhẹ, nhưng cũng khiến Oswid nhíu mày, các ngón tay khẽ giật mấy cái, rồi từ từ mở mắt ra.

Hắn nheo mắt quan sát tình hình một lúc, vẻ mặt có hơi ngơ ngác, sau đó từ từ chống người ngồi dậy.

"Uiiii.."— Oswid đưa tay ôm vết thương sau gáy, khẽ rên lên một tiếng, rồi ngẩng đầu hỏi: "Chỗ quái quỷ nào đây?"

Kevin rất tùy tiện đưa tay trái lên chỉ: "Nhìn là biết, trong ngục." Còn bàn tay phải trông rất doạ người kia thì được anh giấu khéo vào bóng tối phía sau người, từ góc nhìn của Oswid thì hoàn toàn không thể thấy được.

Kevin chỉ tiếp vào ký hiệu được khắc bên cạnh xích khóa chân, nói thêm: "Trong ngục của Bắc Phỉ Thúy."

Sắc mặt Oswid lập tức tối sầm: "Lũ Sa Quỷ phí công ra tay bắt người, cuối cùng lại nhốt vào ngục của Bắc Phỉ Thúy?"

Chuyện này đúng là kỳ quái. Bắc Phỉ Thúy trước giờ là tay sai của Sa Quỷ, Sa Quỷ có thể giúp bọn chúng ra oai một chút thì được, ở đâu ra mà lại đi giúp chúng bắt người?" Bắc Phỉ Thúy nhiều lúc phải bôn ba khắp nơi, còn Sa Quỷ thì chỉ ngồi không hưởng lợi.

Tình thế hiện tại hệt như Bắc Phỉ Thúy từ tay sai của Sa Quỷ trở thành đối tác ngang hàng, cùng nhau chờ thời vậy.

"Đã hợp tác thì không thể thiếu việc trao đổi lợi ích. Biết đâu được lão già Sapir mãi không chịu chết ở Bắc Phỉ Thúy đột nhiên có thêm quân bài giá trị trong tay, ví dụ như đào được kho báu vô giá chẳng hạn…" Kevin nghịch xích khoá chân, dường như đang nghiên cứu xem nên dùng cách nào để mở nó ra.

"Nếu là trao đổi lợi ích…" Oswid cau mày: "Con Sa Quỷ hôm nay rốt cuộc là thứ gì vậy? Biến thể à! Ai đụng vào nó cũng chết?!"

Kevin qua loa đáp: "Không chừng nó chính là kết quả của việc trao đổi lợi ích đấy."

Oswid: "…"

"Làm ơn đừng dùng cái giọng đó để phun ra những suy đoán đáng sợ thế chứ!" Giọng Mio vang lên từ căn phòng bên cạnh qua cái lỗ chuột, nghe rất u uất: "Vừa mở mắt ra đã nghe các ngài ăn nói kiểu này, ta thấy thà cứ ngất đi cho đỡ mệt đầu."

"Ngươi còn sống à?" Kevin ngạc nhiên nói.

Mio: "… Ta đâu phải là đồ vô dụng."

Có tiếng xột xoạt của quần áo cọ dưới đất, lát sau giọng Mio lại vang lên sát vách tường, nghe rõ ràng hơn: "Thật lòng mà nói, chỉ với một con Sa Quỷ biến dị mà đã g**t ch*t bao nhiêu người của chúng ta, nếu có nhiều thêm vài con nữa thì còn đánh đấm kiểu gì…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!