Kevin thường nói Oswid to gan, nhưng thực ra anh cũng chẳng kém cạnh gì.
Thần Ánh Sáng tượng trưng cho hy vọng và dũng khí sao có thể sợ người lạ được chứ? Từ khi bắt đầu có ký ức, anh chưa từng biết chữ "sợ" viết như thế nào.
Chỉ là lúc còn nhỏ, thần cách chiến thần chưa thể dung hợp được với linh thần của anh, xung đột, giằng co tới lui đến nỗi huyết tính và sát khí thường xuyên bất ngờ trỗi dậy trong anh.
Loại yếu tố không thể thiếu trên chiến trường này không phải là thứ tốt đẹp gì trong thế giới ôn hòa kia, Kevin khi còn nhỏ đã mơ hồ nhận thức được điều này, vì thế nên phần lớn thời gian anh đều đang đọ sức với chính mình. Anh phát hiện khi mình hưng phấn hoặc tức giận, những yếu tố đó càng dễ trỗi dậy, vì vậy phần lớn thời gian anh đều cố gắng tiết chế cảm xúc.
Lâu dần, cảm xúc dao động trong anh càng ngày càng vơi đi.
Rất ít người đem hai chữ "lạnh nhạt" đi gán cho một đứa bé nhỏ xíu, huống hồ chi đứa nhỏ này còn có một gương mặt ngoan ngoãn dễ mê hoặc người ta; Trắng trẻo, mềm mại, nhỏ nhắn, nhìn thế nào cũng hợp với hai chữ "rụt rè" hơn.
Nhưng sự thật là ngoại trừ gương mặt có vẻ mềm mại ra, thì Kevin từ tấm bé chẳng có chỗ nào là mềm yếu cả. Không những cứng đầu, mà còn lạnh lùng, chỉ là anh giỏi bao bọc những bản tính đó trong lớp vỏ bọc văn nhã, điềm tĩnh mà thôi.
Về sau Thenis thường hay cảm thán: "Một nhóc con hồi nhỏ rụt rè nhút nhát, sao càng lớn lại càng thành ra cái vẻ thiếu đánh thế này?!"
Kevin nghe xong lần nào cũng chỉ cười cười, rồi tiếp tục chạy đến tìm đòn.
Thực ra anh căn bản không phải đột nhiên thay đổi, chỉ là tuổi tác càng lớn, chuyện trải qua mỗi lúc một nhiều, khiến anh càng có nhiều trải nghiệm hơn.
Thần cách và linh hồn của anh một là ánh sáng mang theo hy vọng và dũng khí, một là sự lạnh lùng mang theo huyết tính và sát khí, cuối cùng cũng có thể dung hoà với nhau, trở thành một phần trong tính cách của anh.
Anh chưa từng cảm thấy đoạn thời gian phải vật lộn với sự xung đột thần cách là một đoạn quá khứ đặc biệt khó khăn hay đáng thương gì, nó chỉ là một trải nghiệm khác lạ mà thôi. Thật ra phần lớn mọi người đều sẽ có một giai đoạn như thế trong đời, thời kỳ mà cuộc sống không hẳn suôn sẻ, chẳng mấy dễ chịu, cảm xúc phải kìm nén, khát vọng phải đè nén, và bắt đầu suy nghĩ những điều chưa từng nghĩ tới…
Đó gần như là con đường mà ai rồi cũng trải qua, chỉ là sớm hay muộn.
Kevin thi thoảng cũng sẽ nhớ lại hình ảnh của mình ngày đó. Thân hình anh bé xíu, còn chưa cao bằng cây cung, anh ngồi nghiêm chỉnh trên tảng đá bên thác nước, mặt mày vô cảm bứt lông một ma hổ con. Bên ngoài thì lặng lẽ bình thản, bên trong thì nóng lạnh giao tranh, lộn xộn đến mức như sắp tự đánh nhau với chính mình… Nghĩ lại thì cảm thấy bản thân thật ngốc, nhưng cũng khá thú vị.
Anh cho rằng cái thú vị đó cũng chỉ giới hạn trong suy nghĩ của bản thân, nếu kể thật ra thì cũng chỉ là một số đoạn ngắn rất nhàm chán, không đủ sức để làm một câu chuyện tán gẫu vui vẻ trong bữa ăn.
Nhưng…
Khi bên cạnh có một tên cao to vạm vỡ cứ dùng ánh mắt kiểu chó lớn nhìn chằm chằm không rời, hệt như muốn gõ nắp sọ của anh ra để moi móc ký ức bên trong đó ra xem thật kỹ, ai mà chịu cho được.
Kevin bị ánh mắt và hành động quấn quýt của Hoàng đế quấy nhiễu đến mức phát bực, cuối cùng cũng đành buông tay chịu thua, dùng cách khái quát đại ý đơn giản kể lại một chút. Cuối cùng anh nhịn không được mà châm chọc một câu: "Uổng công ta lần đầu tiên kể chuyện cho người khác nghe, người nghe lại không biết cảm kích, cứ nhất định muốn nghe mấy cái vô vị này, ngươi đúng là đồ ngốc."
Oswid thành công nghe được những gì hắn muốn nghe, liền không xoắn xuýt nữa, đưa mặt cho người ta mắng, rồi như cũng chẳng muốn so đo, cúi đầu húp cháo sữa.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe Kevin kể về chuyện thời thơ ấu của mình. Có lẽ vì quá chú tâm, đến đêm hắn cũng mơ thấy cảnh tượng Kevin đã mô tả qua loa kia.
Hắn mơ thấy mình đứng ở cuối một khu rừng rậm tươi tốt, dòng nước suối trong veo chảy từ đỉnh núi cao phía trước, rồi đổ thẳng xuống mép vực ngay dưới chân hắn. Bên tai hắn là tiếng nước róc rách vang lên rõ ràng, hắn lúc này mới giật mình phát hiện chỉ cần bước thêm một bước nữa là sẽ rơi xuống thác.
"Ngươi chắn ánh sáng rồi!"
Một giọng nói trẻ con đột ngột vang lên từ sau lưng hắn, ngữ điệu bằng phẳng không lên xuống, nghe rất lạnh lùng, nhưng vì chất giọng quá mềm mại nên không có chút khí thế nào.
Tim Oswid đập nhanh một nhịp, hắn quay đầu lại.
Trước mắt hắn là một bé con đang ngồi trên một tảng đá lớn bên dòng suối, tóc như gỗ than, đôi mắt đen láy và tươi sáng như quả mọng mùa thu phủ sương sớm, vừa to vừa trong trẻo, nước da trắng nõn, trông rất thuần khiết, ôn hoà.
Bé con này dù có đứng lên chắc cũng chưa cao tới đùi hắn, khi nó ngồi ở đó thì trông càng nhỏ hơn, đôi chân ngắn buông xuống bên tảng đá đung đưa, nhìn có vẻ hơi buồn chán.
Trong tay nó còn đang bắt một con vật giống như mèo, nhưng răng sắc nhọn hơn mèo nhiều, con vật đó híp mắt nằm trên đầu gối bé con, bộ dạng tùy ý để mặc cho bé con bứt lông, cái đuôi dài mảnh của nó rũ xuống đầu gối của đứa nhỏ, cuộn thành một vòng mềm mại.
Oswid nhìn chằm chằm mặt nhóc con một hồi lâu, từ những đường nét giữa đôi mày và ánh mắt nhỏ nhắn vẫn có thể nhìn ra được bóng dáng của Kevin khi trưởng thành.
"Ngươi chắn ánh sáng rồi!"
Bé con cũng nhìn lại hắn, nó không cau mày, chỉ kiên trì lặp lại một câu, hiển nhiên là hy vọng cái tên cao to vạm vỡ này có tự giác một chút, tránh đường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!