Trong khi mọi người bên ngoài đang chìm đắm trong bầu không khí lễ hội sôi động kéo dài thêm hai ngày hai đêm, thì vị hoàng đế bị đồn là "bệnh chưa khỏi" lại đang lôi kéo ngài chỉ huy Kevin•Fassbinder làm chuyện… Không tiện nói ra trong suốt ngần ấy thời gian.
Đối với bệ hạ tôn quý, lễ hội Lá Vàng năm nay đúng là "lên tiên".
Sáng sớm ngày thứ ba, khi bên ngoài vẫn còn đang vỡ òa trong những giây phút cuồng điên cuối cùng, thì trong tẩm cung của hoàng đế tại Ô Kim Huyền Cung, ánh nắng dịu dàng chiếu qua khung cửa sổ, rải lên chiếc giường lớn với bốn cột đồng được điêu khắc tinh xảo. Kevin nằm trên giường hơi chau mày, mu bàn tay đặt lên trán, hàng mi dài khẽ run, tựa như sắp tỉnh giấc.
Anh trở mình nằm nghiêng sang một bên, chăn phủ hờ hững trượt xuống eo, để lộ phần thân trên thon gầy với đường cơ sắc nét cùng vô số dấu vết mờ ám – dấu tích rõ ràng của một đêm… Cuồng hoan.
Bệ hạ tôn quý phía sau anh đã tỉnh lại từ lâu.
Chẳng rõ là do hưng phấn quá độ hay máu trào lên não làm hỏng mất dây thần kinh nào đó rồi, hoàng đế không nói không rằng lại biến về dạng Thiên Lang, nguyên con to tướng nằm sấp trên giường. Thiên Lang dùng thân thể đầy lông bóng mượt làm gối tựa miễn phí cho Kevin, cái đuôi xù xù cứ phe phẩy, chạm nhẹ vào phần mắt cá chân lộ ra của anh.
Hoàng đế lần đầu "ăn mặn" trong hơn hai mươi năm, bụng dạ chẳng yên. Cái đuôi bông xù mỗi lúc một quét lên cao, cuối cùng vén luôn cả tấm chăn, bắt đầu phe phẩy ngang hông Kevin, nhắm đúng những chỗ nhạy cảm mà cọ tới cọ lui, chẳng biết xấu hổ.
Kevin nửa tỉnh nửa mê, đưa tay đập đập hai phát, nhưng chẳng ăn thua. Thêm một lúc sau, vành tai và cổ anh bắt đầu ửng đỏ, hơi thở cũng không còn đều đặn như lúc đầu…
Oswid lập tức hăng máu, dùng cái mũi sói ươn ướt cọ luôn vào hõm cổ Kevin, rồi thè lưỡi l**m dọc theo ấn ký Phượng Hoàng mờ mờ trên ấy.
Kevin: "……"
Ngài tổng chỉ huy – người có chứng "khó ở" khi thức dậy, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa. Anh trở mình ngồi dậy, bực bội "chậc" một tiếng, dùng đôi mắt vẫn còn ngái ngủ mang theo một bụng lửa giận liếc xéo con chó bự… À không, Thiên Lang.
Thiên Lang mở to mắt, đôi mắt cún trong suốt tròn xoe nhìn anh không chớp, vẻ mặt vô tội, như thể Kevin tự mình tưởng bở rồi vô cớ nổi giận với hắn, hắn có làm gì đâu?
"Ngươi còn chưa chịu thôi hả?" Kevin đạp một đạp vào cái mông tôn quý của Thiên Lang, trực tiếp đá cục lông lá kia rớt xuống giường.
Thế nào là "mở mắt không nhận người" – chính là thế này đây!
Oswid ngồi xổm bên giường, ánh mắt nghi ngờ liếc về phía sau eo anh.
"Nhìn cái gì mà nhìn?" Kevin bực bội nói: "Đi tìm quần áo đi!"
"Xem eo ngươi còn chống nổi không?" Oswid vừa đi tìm quần áo sạch sẽ, vừa nói: "Ngươi không phải tự xưng là mình đồng da sắt sao?"
Mặc dù giờ đây Kevin không còn năng lực hồi phục hay bất tử như trước, nhưng thể chất vẫn hơn người thường rất nhiều. Anh muốn ra ngoài không phải vì đau lưng, mà là… Đói bụng.
Anh liếc nhìn Thiên Lang ngậm đống quần áo sạch quay lại giường, nhàn nhạt nói: "Ngươi da dày thịt béo, đầu óc ta đúng là có bệnh rồi mới ở lại đây lăn lộn với ngươi hai ngày trời. Ta đi ra ngoài ăn một bữa thật ngon, ngươi tự ôm gối mà cọ đi!"
Oswid: "……"
Kevin cầm lấy đống quần áo, lật qua lật lại nhìn sơ một chút. Mấy bộ này đều là đồ mặc thường ngày của Oswid, không có trang trí rườm rà gì, nhìn cũng không quá khác so với phong cách của anh, chỉ là hơi rộng với anh.
Nhưng anh cũng chẳng bận tâm, xem xong liền mặc vào người.
Thấy đại gia Kevin đã hạ hỏa, Oswid cũng không bày trò với cái mặt sói ngố nữa, lập tức biến trở lại hình người. Hắn quỳ một chân trên mép giường, nhân lúc Kevin đang mặc áo thì đưa tay sờ lên phần bụng phẳng lì, cơ bụng rõ ràng của anh.
"Ngươi lại lên cơn gì nữa đây?" Kevin liếc xéo hắn một cái.
Oswid tỏ ra kỳ quái, nói: "Nếu ta nhớ không nhầm thì tối qua chúng ta ăn không ít mà, sao ngươi lại đói nhanh thế? Không lẽ gần đây ăn khỏe hơn hả… kỳ lạ thật."
Kevin: "…"
Anh rũ mắt nhìn bàn tay xoa trên bụng mình, im lặng hai giây, cuối cùng cũng hiểu ra tên cẩu hoàng đế này đang ám chỉ điều gì. Anh gật gật đầu, nhếch môi cười lạnh: "Xem ra ngươi thực sự không muốn sống nữa rồi! Vầy đi, ta cũng chẳng ngại khó, lát nữa làm một nồi lẩu thịt sói ăn cho đỡ bực. Ngươi đi chuẩn bị trước nhé!"
Oswid: "……"
***
Đại sảnh bên ngoài quá đông và ồn, cả hai đều lười tranh giành thức ăn với đám người say xỉn, thế là sau khi rửa mặt thay đồ, họ liền đến khu vực dùng bữa riêng của hoàng đế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!